Tiểu thuyết: Chỉ Một Lần Yêu – Julie Ellis (Phần 2/2)


Ngồi một mình trong phòng khách uống cà phê sau bửa ăn, Katie vẫn không thôi nghĩ ngợi xem có nên bắt Joanne về không ? Nhưng thành phố đang nóng kinh khủng, mà Joanne thì lại rất nhạy cảm với cái nóng. Dù sao thì chúng cũng sợ hãi thật sự khi bị bắt. Nàng thấy rõ điều ấy.

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh của ngôi nhà. Katie lấy ống nghe.

- Alô.

- Katie, tôi vừa nghe có một cây xăng muốn bán – Maura nói với nàng – Nó nằm trong khu vực mà chị vẫn thích.

- Kể vắn tắt cho tôi xem nào – Katie nói nhanh.

Đặt ống nghe xuống, Katie lao ngay theo những chỉ dẫn của Maura. Nàng có khả năng thương lượng những vụ mua bán mà nàng thích. Thế rồi vào buổi sáng, sau khi tiễn Joanne đi du lịch, nàng đến dự cuộc gặp mặt với người chủ cây xăng, luật sư của họ, luật sư của nàng và một đại diện của nhà băng. Sau giờ ăn trưa nàng đã là chủ nhân của cây xăng thứ hai. Nàng đang dự tính mua cây thứ ba.

Joanne có thể là bản sao của nàng về mặt hình thể – như Harry thường nhắc đến – nhưng về nhiều phương diện nó chính là đứa con của Harry. Nó có vẻ duyên dáng hấp dẫn của người cha. Nhiều lúc tính nóng nảy của nó rất giống Harry. Giống cả nỗi ám ảnh của Harry về cuộc sống của những người giàu có ở Texas. Katie đã xác định sẽ lo cho Joanne một cuộc sống đầy đủ để mang lại niềm vui cho nó, giúp nó quên đi những ngày tháng hãi hùng của ba năm về trước.

Đầu mùa thu, một người đàn ông đến gặp Katie tỏ ý muốn mua lại công ty Newhouse Gourmet Foods. Không phải mua cả trang trại, nhà cửa, ông ta nhấn mạnh, – mà chỉ mua những nhà kính, sổ sách và những khách hàng của nó. Nàng lịch sự từ chối mặc dù nàng rất muốn giành toàn bộ thời gian cho việc mở rộng hệ thống các cây xăng của mình. Ngoài ra vì lòng trung thành với Jeff và Maura – những người đang sống nhờ công ty – nàng không thể bán nó.

- Hãy suy nghĩ trong vòng một tháng – Người đàn ông thuyết phục – Tôi sẽ gặp lại bà.

Katie nổi giận khi Maura nói rằng người mua – Ông Craig Winters – đã nói chuyện với chị và Jeff về hoạt động của công ty Newhouse Gourmet Foods. Họ nghĩ rằng ông ta muốn viết một bài báo về các phương pháp của họ cho một tạp chí nông nghiệp.

- Ông ấy đang muốn biết chúng ta vận hành nhà kính ra sao, làm thế nào mà chúng ta có được sản phẩm nhiều và tốt. Ông ấy đã gặp tôi đề nghị mua công ty – Nàng kể.

- Một lời đề nghị tốt chứ ? – Giọng Maura có vẻ xúc động.

- Tôi không bán – Katie phật ý – Chúng ta đang làm việc với nhau.

- Chị sẽ được rảnh rang nếu bán nó đi – Maura nói – Tất cả những gì mà chị nói đến trong những ngày này là làm thế nào để mở rộng hệ thống cây xăng. Nếu như chỉ vì nghĩ đến tôi và Jeff, thì chúng tôi lại mong cho chị bán. Chúng tôi lại trở về những công việc đồng áng như trước.

- Chị và Jeff muốn quay về công việc đồng áng xưa kia ? – Katie ngạc nhiên.

- Katie, đây là thời kỳ “làm ăn” đối với nhà nông. Chúng ta đang trở thành rổ bánh mì của cả thế giới. Nhưng máy móc nông nghiệp mới sắp được bán ra. Những giống mới có năng suất cao đang được phát triển.

- Tôi sẽ bán, – Katie quyết định nhanh – Tất nhiên tôi sẽ đòi giá cao. Ông Craig Winters có thể mua được công ty Newhouse Gourmet Foods. Thậm chí ông ta đang nói đến việc làm lạnh rau quả và bán chúng trong khắp cả nước.

- Mặc ông ta làm những gì mà ông ta muốn, – Maura nói – Mình lấy tiền và chuồn.

- Tháng Sáu tới Joanne sẽ tròn mười sáu tuổi, – Katie nói nhỏ – Chị đã biết tôi sẽ tặng nó cái gì vào ngày sinh nhật lần thứ mười sáu không. Katie mỉm cười rạng rỡ – Một chiếc xe mui trần. Đó là cái mà bố mẹ Betty cũng đã hứa với con gái họ. Maura, Joanne sẽ sướng run lên.

- Katie, người ta không sản xuất ôtô nữa đâu – Maura báo trước.

- Tôi sẽ tìm được, dù có đắt, – Katie quả quyết. – Joanne sẽ rất thích.

Tuy nhiên trong đầu Katie vẫn lảng vảng một câu hỏi : liệu có cách nào để Joanne tha lỗi cho nàng không? Joanne đang bắt nàng chịu trách nhiệm về cái chết của Leo ngang với bố nó.

–WWW.GIAITRI68.COM–

Chỉ Một Lần Yêu

Chương Hai Mươi Ba

Một ngày đầu năm mới, Harry ngồi trong văn phòng sang trọng của Pierre vờ lắng nghe những lời phàn nàn của Arnold Sinclair về sự tiến triển chậm chạp của công ty Simon & Sinclair. Anh và Pierre đều nhận thấy rằng đó là cách của Arnold để chứng tỏ mình giữ vị trí then chốt trong văn phòng Mineapolis, nơi có những hoạt động thực sự của công ty.

Chẳng lẽ lão ta không hiểu rằng bây giờ việc buôn bán ngũ cốc là do “Uỷ ban nông nghiệp” điều hành. Harry bị dằn vặt bởi ý nghĩ là anh không tham gia quân đội. Anh vẫn còn trẻ. Tuy nhiên nhưng việc anh đang làm cũng là cần thiết để phục vụ cuộc chiến.

- Mua những nhà kho ráp sẵn này làm gì hở Harry – Arnie gay gắt hỏi – Xem này, giá cả thật là phi lý.

- Sẽ còn phi lý hơn nữa nếu chúng ta để thất thoát lúa mì vì không thể thuê được chỗ đặt băng tải, Arnie* ạ. Lượng lúa mì dư rất lớn và nếu chúng ta tìm được cách dự trữ cho đến khi có thể chở chúng đi bằng tàu thì thật tuyệt. Những người thợ rừng mang những cái nhà làm sẵn đến giúp chúng ta giải quyết việc đó. Những người nông dân cất lúa mì trong kho, thậm chí trong nhà họ. Một số người thuê cả kho bỏ không.

Harry dừng lại, cố gắng kìm mình để không nổi giận vời Arnie.

- Tôi đang nghiên cứu về việc xay lúa mì. Chúng ta nên mở rộng những các nhà máy xay bột. Quân đội đang lùng mua bột mì khắp nơi.

Trong hơn một giờ đồng hồ họ tranh luận về hướng phát triển của công ty. Anh không ưa Arnie Sinclair. Anh ghê tởm cái cách khi Arnie nhắc nhở rằng anh không phải là người có cổ phần ở công ty Simon & sinclair. Nhưng anh cũng biết rằng Pierre mong anh bỏ qua những vướng mắc cá nhân vì họ đang cần tiền cho công việc kinh doanh mà Arnie mang lại.

- Tôi vừa thảo luận tình hình với ủy ban, – Arnie kết luận với một nụ cười tự mãn – Chúng tôi nhất trí rằng tôi phải nắm văn phòng Mineapolis vào một lúc nào đó, sau tết dương lịch.

- Trước mắt chúng ta sẽ còn một vài năm khó khăn nữa – Harry thừa nhận – Chúng ta cần sử dụng tất cả những sự giúp đỡ có thể có ở đây.

“Lão già chết tiệt”, Harry rủa thầm.

- Có ông ở văn phòng thì thật là tuyệt – Pierre khôn khéo nói với vẻ thành thật – Còn bây giờ chúng ta đi ăn trưa chứ. Có một quán ăn mới mở, Harry và tôi vẫn…

- Sao không đến Mineapolis Club ? – Arnie cắt ngang với một nụ cười ranh mãnh.

- Tôi nghĩ là ông sẽ thích quán ăn này – Pierre lịch thiệp nhưng kiên quyết. Cũng như Pierre, Harry hiểu tại sao Arine lại gợi ý đến Mineapolis Club. Đồ chó đẻ đó biết rằng những người Do Thái không được tiếp đón niềm nở đấy, nó sẽ làm cho Arnie tự hào rằng mình hơn hẳn những người cộng sự với mình.

Ba người rời khỏi văn phòng của Pierre đi ra hành lang, đến gian tiền sảnh. Harry nhận thấy Arnie cười điệu với cô thư ký mới. Cô ta khoảng mười chín tuổi người cao có mái tóc màu đồng hấp dẫn. Tên cô ta là gì nhỉ ?

Eileen Stanton – Anh nhớ ra rồi.

- Nếu có ai gọi điện đến, bảo với họ tôi sẽ quay lại sau hai giờ nữa – Arnie nói, vẻ quan trọng. Ông ta nhìn như dán vào đôi vú nhỏ và cao của Eileen, những núm vú lấp ló dưới chiếc áo len thưa sợi.

- Vâng, thưa ông Sinclair, – Eileen nói ngọt ngào trong khi đôi mắt lướt qua ông ta để dừng lại ở Harry với sự mời mọc lộ liễu.

Cô ta sẵn sàng nhảy vào giường mình. Harry tin chắc như vậy. Mẹ kiếp, cô ta chỉ lớn hơn Joanne một chút. Tuy nhiên anh vẫn cảm thấy một sự xáo động trong người. Anh có thể bi kiệt sức sau những giờ làm việc ở công ty và cô ả lẳng lơ này sẽ làm anh quên đi nỗi nhọc nhằn đó, nếu anh chấp nhận.

Arnie cố đưa ra vài ý kiến chê bai cái quán gần như hoàn hảo, nơi họ ăn trưa. Ông ta có vẻ bực vì Eileen lại chú ý đến Harry. Nhưng anh cũng không muốn mình dễ dãi với các cô gái trong văn phòng. Vả lại, bằng linh tính anh thấy không nên làm tăng sự thù địch của Arnie đối với mình.

Anh đang sống sung túc ở đây, Minneapolis. Nhưng anh chỉ sống nhờ những tấm thẻ tín dụng. Không dành dụm được chút nào. Anh vẫn tiếp tục bị ám ảnh bởi ham muốn làm giàu. Không phải để cho riêng anh mà là để cho cuộc sống của Katie và Joanne dễ chịu hơn. Anh muốn đem lại cho hai mẹ con những gì sung sướng mà anh và Katie đã được hưởng trước cuộc khủng hoảng.

Sau bữa ăn trưa, ba người quay về văn phòng Simon & Sinclair. Mỗi người đi một đường. Hết ngày làm việc, như thường lệ, Harry còn nấn ná ở lại, sau khi người nhân viên cuối cùng đã rời văn phòng. Pierre thì đưa Arnie đi ăn bữa cuối cùng, trước khi ông bay về New York.

Xách chiếc cặp da trên tay Harry bước ra đường. Buổi tối, nhiệt độ xuống đến gần số không. Anh lật cổ áo choàng, ngước nhìn. Một màu xám thẫm pha đỏ nhạt báo hiệu tuyết sắ


Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Đọc Tiểu Thuyết Nước Ngoài Tags: ,
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Đi qua hoa cúc – Nguyễn Nhật Ánh
Hai vạn dặm dưới biển – Jules Verne