Ác Thủ Tiểu Tử – Tuyết Nhạn (Phần 1/2)

Post in by
Thể Loại: Truyện Kiếm Hiệp
Tags: ,

Hồi 1

Thoát Hồ Gia, Rừng Táo Bái Sư Phụ

Tháng ba. Tết trời thanh minh, trong xanh gió mát, chính là mùa hoa Đào thinh khai.

Trong hậu viên Liên Vân Bảo, Trường An, có hơn ngàn gốc anh đào đang mùa rộ hoa.

Lẫn trong biển hoa hồng tươi là những chồi non xanh mơn mớn như tô điểm thêm sức sống của rừng.

Ẩn hiện giữa biển hoa là bóng hai đứa trẻ một xanh một trắng, như đôi hồ điệp vờn nhau cành hoa kẽ lá, chạy đuổi chuyển từ cành này sang cành kia.

Những cánh đào bị rung động mạnh, khiến những cánh đào theo nhau rơi lả tả như trận mưa hoa, theo làn gió cuốn bay phất phới rồi rơi đầy cả mặt đất.

Bọn chúng là một đôi nam nữ ấu đồng, đứa bé trai thân vận kình trang sức trắng, tuổi chừng mười hai mười ba, mặt ngọc mày tằm, dung mao khôi ngô, biểu lộ một trang anh tài tương lai.

Nó tên là Liêu Thứ, đệ tử của vị Bảo chủ Liên Hoa Bảo Hồ Dã, oai danh chấn động bốn phương, vị tiểu cô nương thân vận lục y, tuổi chừng mười một mười hai, tuổi còn nhỏ mà đã biểu lộ nét đẹp thiên phú sắc nước hơn người.

Tiểu cô nương tên là Hồ Vân Thường, chính là thiên kim ái nữ của Bảo Chủ Hồ Dã.

Qua một hồi mãi mê bay nhảy đuổi nhau, bấy giờ Liêu Thứ nhận ra hoa đào bị chúng làm rụng đầy cả mặt đất thì khựng người lại vẻ hoảng hốt la lên.

- Nguy rồi! Hoa đào bị chúng ta làm rụng đến thế này, lát nữa sư phụ đến ngắm hoa thưởng cảnh nhất định sẽ phát giận, làm sao bây giờ?

Hồ Vân Thường quay đầu cười nói:

- Sợ gì chứ? Chúng ta luyện khinh công, vô tình làm rụng hoa, chứ có cố ý đâu?

Liêu Thứ lấc đầu nói:

- Thường muội đương nhiên không sợ, nhưng chỉ sợ ta gặp xui …

Hắn nói chưa dứt câu, bỗng đã nghe có tiếng người đáp lời ngay:

- Tiểu tử, ngươi nói đúng, phá hỏng nhã hứng thưởng đào hoa của sư phụ ngươi, thì phải chịu trách phạt!

Liêu Thứ nghe tiếng không quay lại nhìn cũng biết đó là ai, vội nói:

- Lạc đại thúc!

Người đàn ông vừa xuất hiện được gọi là Lạc đại thúc “hừ” một tiếng lãnh đạm nói:

- Ta thì sao chứ? Đừng hòng trước mặt Bảo chủ ta nói giúp cho đâu!

Liêu Thứ nghe vậy thì xuống giọng khẩn cầu:

- Lạc đại thúc, hãy giúp điệt nhi, sau này điệt nhi nhất định biết nghe lời.

Vân Thường đưa cặp mắt tinh anh thông minh nhìn hai người, rồi làm mặt giận, lạnh giọng hỏi:

- Lạc đại thúc nói đi, có giúp Thường nhi không chứ?

Người đàn ông này chính là vị tổng quản trong Liên Vân bảo, ngoại hiệu Thiên cang thủ, họ Lạc tên Đại Xuân. Lão vốn rất thương Vân Thường, nên nghe cô bé nói vậy, vội cười lớn gật đầu nói:

- Lạc đại thúc ta không giúp nha đầu ngươi, thì còn giúp ai hử?

Liêu Thứ nghe Lạc Đại Xuân hứa giúp thì mừng hớn hở, thế nhưng Lạc Đại Xuân mặt lạnh lại gắt giọng:

- Liêu Thứ, ngươi suốt ngày chỉ ham chơi đùa cùng sư muội ngươi mà không chịu chuyên tâm dụng công luyện tập, vài năm nữa xuất đạo giang hồ, chẳng lẽ làm xấu mặt sư phụ ngươi ư?

Liêu Thứ phỏng như rất sợ Lạc Đại Xuân, nghe trách vậy thì rúm người cúi mình đáp:

- Đệ tử nào dám ham chơi đùa, vừa rồi cùng với sư muội nương theo cành đào để luyện khinh công thân pháp Đăng binh độ thủy.

Thiên cang thủ Lạc Đại Xuân hừ một tiếng lạnh lùng nói:

- Ngươi biết thì tốt, ngươi cũng không còn nhỏ gì nữa, phàm việc gì cũng phải biệt tự giác nỗ lực, thế mới gọi là nam nhi chứ?

Liêu Thứ nghiêm trang nói:

- Đệ tử ghi nhớ lời huấn thị của đại thúc.

Thiên Cang Thủ bỗng hỏi:

- Các ngươi nãy giờ có nhìn thấy thằng nhãi hoang họ Chu đâu không?

Cả Liêu Thứ và Vân Thường đồng thanh:

- Không ạ!

Thiên Cang Thủ sắc mặt tự nhiên hầm hầm nổi giận, chửi ầm lên:

- Mẹ kiếp thằng nhãi này càng ngày càng thấy đáng ghét, bảo nó gánh mấy đôi nước tưới mấy luống hoa trong vườn, vậy mà nó không nghe đem cặp thùng vứt xó nào. Giờ này cũng chẳng biết chết tiệt ở đâu, lát nữa gặp mặt ta không đánh gãy cặp chân cẩu của hắn thì chớ gọi ta là Thiên Cang Thủ. Hừ! Chẳng phải như cha ngươi cứ nhân từ!

Vân Thường trên mặt lộ vẻ khinh bỉ, bĩu môi nói:

- Nhắc đến tên tiểu cẩu vừa bẩn vừa hôi ấy là đã thấy lộn mửa rồi!

Thiên Cang Thủ nói:

- Thật chẳng sai, thứ bần tướng tiện cốt ấy chẳng hiểu sao cha ngươi giữ hắn lại làm gì?

Cứ theo ta thì đã đuổi hắn đi khuất mất từ lâu rồi.

Liêu Thứ chen vào nói.

- Đại thúc cứ yên tâm về trước, tiểu điệt và sư muội luyện quyền thêm vài lần nữa, nếu gặp Chu Mộng Châu, tiểu điệt nhất định thay đại thúc giáo huấn hắn trước!

Thiên Cang Thủ gật đầu về hài lòng, rồi quay người bước ra khỏi đào lâm. Khi thấy bóng lão vừa khuất hẳn cuối đường, Liêu Thứ nhún vai đưa mắt thìn Vân Thường cười vẻ bí ẩn, cô bé thì thè lưỡi rụt cổ.

Qua một lúc im lạnh, Vân Thường lên tiếng trước, nói:

- Hảo! Huynh thi triển Thiên Cang kiếm pháp mà Lạc đại thúc đã quyền thụ đi!

Liêu Thứ nhíu đôi mày nói:

- Pho kiếm pháp này ta thì mới hấp thụ một nửa, nhưng uy lực nó nghe nói ghê gớm lắm, sư muội phải cấn thận tiếp chiêu.

- Hừ! Huynh không nhất định thắng đâu nhé!

Bọn chúng mỗi đứa dùng một thanh kiếm gỗ, có điều thanh kiếm trong tay Liêu Thứ dài hơi thanh kiếm của sư muội mình ba thốn.

Liêu Thứ nghe vậy không nói gì thêm, ngưng thần tụ khí rồi từ từ đưa thẳng tay phải ra trước, kình lực tập trung nhưng chưa phát, giọng trầm lại nói:

- Thường muội chú ý, ngu huynh phát chiêu đây!

Vân Thường kiếm tà chếch ra ngoài, mũi kiếm hơi chúc xuống, mỉm cười tự nhiên, nói:

- Yên tâm, huynh ra chiêu đi?

- Được!

Liêu Thứ ứng thanh đáp một tiếng, rồi cổ tay lắc nhanh, mũi kiếm lập tức phóng tới nhấm đúng bã vai Vân Thường, đó là chiêu đầu tiên, là Thanh long thám huyệt vốn là đâm thẳng vào ngực đối phương, nhưng trước mặt nữ nhi Liêu Thứ không dám lỗ mãng như vậy, nên chuyển mũi kiêm vào vai.

Vân Thường không né tránh, đợi kiếm đến thì khoa kiếm ra chiêu Phong môn bế hộ vừa thủ, vừa hóa giải chiêu kiếm đối phương. Liêu Thứ chiêu thứ nhất vừa chấm dứt, thì thân hình lướt nhanh sát đến bên người Vân Thường, kiếm chuyển trung bộ phát ra tiếng kêu kỳ lạ.

Vân Thường nghe thấy tiếng kiếm gỗ rít gió, biết Thiên cang kiếm pháp thực lợi hại, nên ngưng khí tụ thần, phát chiêu ứng phó, chứ không dám khinh thường như lúc đầu.

Liêu Thần cứ hễ ra một chiêu thì trong miệng lại đọc tên chiêu số. Lúc đầu chiêu kiếm của Liêu Thứ ra không nhanh, mỗi khi đọc lên tên chiêu thì chiêu kiếm cũng vừa chấm dứt.

Vân Thường ra chiêu đều thuộc Hàm Sơn kiếm pháp, thế nhưng thỉnh thoảng lại gia thêm chiêu số của Võ Đương, Côn Luân, Hoa Sơn, Nga Mỹ, xem ra có phần hơi tạp.

Vân Thường tuổi vốn còn nhỏ, thế nhưng là vật bảo bối trên tay vị Bảo chủ Liên Vân Bảo cho nên từ nhỏ đã được chú trọng học hành đầy đủ cả văn lẫn võ. Bởi thế hiện tại, võ công cơ bản rất vững vàng.

Liêu Thứ thiên bẩm thông minh, lại chuyên tâm rèn luyện, cho nên tuy mới học nửa pho Thiên Càng kiếm pháp, nhưng lúc này thi triển xem ra thuần thục điêu luyện, chỉ sau mười chiêu đã thấy vòng kiếm phong tỏa kín cả người Vân Thường. Thế công càng lúc càng nhanh mạnh, chiêu số thì liên tu bất tận, thân hình thoắt phải thoắt trái như hồ điệp vờn hoa.

Vân Thường đã nhiều lần ra tuyệt chiêu sở học, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng chống đỡ được mươi chiêu, lúc này thấy Liêu Thứ tấn công càng lúc càng hăng, thì trong lòng đâm ra tức giận thầm nghĩ:

- Hừ! Người định hạ ta, không dễ đâu.

Trong lòng đã quyết, cô bé lập tức vung tay trái lên. Mấy ngọn ám khí bay vút ra, kèm theo tiếng thét lớn:

- Xem!

Chính đúng lúc này thì Liêu Thứ cũng thét lớn, với chiêu kiếm công đến Lục hợp tu di, nó vốn nghĩ sư muội sẽ phát chiêu hóa giải. Không ngờ sư muội chẳng né tránh, mà lại phát ám khí, chỉ thấy mắt lóa lên, muốn thâu chiêu cũng không còn kịp nữa. Bất giác lưng nó toát mồ hôi. Nhưng “bộp bộp” mấy tiếng, tay nó bị chấn động mạnh, chiêu kiếm tự nhiên cũng bị khựng lại khi chưa kịp đến đích.

Liêu Thứ kinh động cả người, trố mắt nhìn xuống thanh kiếm trên lay mình, thì nhận ra có đến bảy tám ngọn kim tiêu ghim một dãy trên thân kiếm gỗ. Liêu Thứ hết nhìn thân kiếm lại nhìn Vân Thường, kinh ngạc hỏi:

- Thường muội, muội học thêm tuyệt thủ ám khí này tự lúc não vậy?

Vân Thường vẻ mặt lạnh lùng nói:

- Chẳng đáng gọi là tuyệt thủ, nhưng đủ để bảo vệ tính mạng mà thôi.

Liêu Thứ nghe giọng Vân Thường biết cô bé đã giận dỗi, vội giải thích:

- Thường muội, muội không nên tức giận, đây là lần đầu ngu huynh sử dụng “Thiên cang kiếm pháp”, nên không biết nó lợi hại đến thế nào. Nếu muội cho rằng ngu huynh cố tình khi khiếp muội thì thực oan uổng!

Mặc cho Liêu Thứ vừa phân bua vừa xin lỗi một lúc sau Vân Thường mới thở ra, nói:

- Mệt lắm rồi, không luyện nữa!

Liêu Thứ rất hiểu tính tình vị sư muội của mình, vội cười hòa nói:

Chia sẻ truyện tới bạn bè:

Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Kiếm Hiệp Tags: ,
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Thư Kiếm Ân Cừu Lục – Kim Dung (Phần 3/3)
Tiếu Ngạo Giang Hồ – Kim Dung (Phần 2/7)