Giấc mơ còn lại

Post in by
Thể Loại: Love Story - Truyện Tình Yêu

Cuộc sống của con người luôn mong manh, có thể mất đi bất cứ lúc nào nhưng vẫn còn đó những giấc mơ, những khát vọng luôn cháy bỏng đã trải qua thăng trầm khổ đau và mất mát.

Vi lặng lẽ bước trên con đường trong mùa lá rụng, lá ở khắp nơi dưới chân nó và vương lên cả tóc. Mái tóc ngày xưa đen nhánh và rất dày giờ đây rụng gần hết, trở nên xơ xác vì những đợt xạ trị. Nó giấu mái tóc của mình trong chiếc khăn choàng khổ rộng màu trắng – màu mà nó yêu nhất, màu của sự tinh khiết như sương mai. Đưa tay kéo chặt chiếc áo khoác vì những cơn gió bất chợt thổi đến. Mùa đông lạnh lẽo và cô đơn nhưng sao nó lại thích mùa đông đến thế? Phải chăng vì mùa đông có tuyết mà tuyết thì lại màu trắng. Nó chợt bật cười, ở Việt Nam không có tuyết. Chỉ vì một điều đơn giản, mùa đông cũng cô đơn như nó.

Đưa mắt nhìn khắp nơi, đây là con đường mà nó và bố đã đi qua nhiều đến nỗi đôi giày dưới chân nó đã mòn. Nhưng sao hôm nay lại trở nên xa lạ, không tiếng cười nói, không tiếng chim hót líu lo, chỉ còn lại những cành cây khẳng khiu trơ trụi lá, bầu trời u ám não nề. Thân cây già xù xì như đang thầm hỏi: “Tại sao những chiếc là lại cứ lìa cành?”. Nó đưa bàn tay nổi gân xanh chằng chịt, vuốt ve thân cây như an ủi: “Lá lìa cành chỉ vì nó phải làm như thế, giống như quy luật của cuộc sống, con người khi già đi cũng như những chiếc là lìa cành kia mà thôi”.

Tên của mẹ và tên của bố được khắc trên thân cây trong một hình trái tim, phía dưới là tên nó cùng một dấu hỏi trong một hình trái tim khác. Bố hỏi nó điều đó có ý nghĩa gì. Lúc đó nó cười thật tươi với đôi mắt rạng ngời và trả lời rất hồn nhiên: “Dấu hỏi đó dành cho người có thể chinh phục được trái tim của con”. Bố cười nhưng đôi mắt bố lúc đó như đang nhìn về nơi nào đó xa lắm. Nó không thể hiểu… Bố cõng nó đi trên con đường đầy nắng và tiếng cười. Nó muốn sẽ mãi được bố cõng trên lưng – nơi có bờ vai vững chắc và nơi nó tìm thấy sự yên bình khi những cơn sóng bất chợt ào đến. Những kỷ niệm…

Gió! Nó thấy mắt mình cay cay, những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má. Đôi mắt to tròn, đen láy, giờ đây càng như to hơn trên khuôn mặt xanh xao, hốc hác. Nó biết rằng sẽ không được bố cõng trên lưng nữa nhưng nó biết nó sẽ mãi mãi ở lại tuổi 18.

Những cơn đau kéo đến, nó thấy choáng váng, khó thở, đôi mắt mờ đi. Nó dựa lưng vào thân cây già xù xì một cách khó khăn. Những ngày trong bệnh viện làm nó ngột ngạt, và hôm nay nó phải ra ngoài để tận hưởng cảm giác cuối cùng mình là một người khoẻ mạnh. Có thể bố sẽ lo lắng, nó thầm hứa với bố nhất định sẽ trở về khi trời tối. Với nó, bố là cả thế giới khi mẹ rời xa. Đôi môi nhợt nhạt hé nở nụ cười khi nghĩ đến hình ảnh của bố, nếu không có bố, nó không biết mình sẽ như thế nào.

Mẹ mất khi vừa sinh nó được 3 giờ đồng hồ. Khi nó biết nói, biết đi thì bố luôn ở đó dõi theo từng ngày, từng ngày… Nó hỏi bố về mẹ, lúc ấy bố cười, đôi mắt xa xăm chứa đựng bao nỗi nhớ mong khắc khoải.
- Mẹ là hơi thở, là cuộc sống, là thế giới của bố…
- Bố rất yêu mẹ phải không bố?
Đôi mắt trong veo, đen láy nhìn bố, nó khiến cho trái tim ông đau nhói. Bố ôm nó vào lòng, lặng im…

Những kỷ niêm chợt ùa đến… Phải! Bố nó rất yêu mẹ, yêu từ cái nhìn lần đầu tiên, giống như nó vừa nhìn bố nó. Nhưng ông đã để tuột mất khỏi bàn tay mình và giờ đây ông sẽ phải một lần nữa hứng chịu cảm giác nhìn người mình yêu thương rời xa mà không thể làm gì, điều đó còn đau đớn hơn cả cái chết. Mẹ nó mất do một căn bệnh hiểm nghèo mà đáng nhẽ ra bà ấy không được phép sinh ra nó nhưng bà muốn để lại cho bố nó hy vọng cuối cùng. Có điều, hy vọng ấy lại quá mong manh khi nó cũng chịu chung số phận với mẹ.

Rồi nó chợt nhận ra những viên thuốc mà hàng ngày nó phải uống chính là đang kìm hãm sự phát triển của căn bệnh “ăn mòn” nó từng ngày. Nó thấy mình đang rơi, rơi rất nhanh xuống một chiếc hố mà bên dưới chỉ là một màu đen kinh sợ, không thể nhìn thấy đáy. Nó không khóc, nó nhìn vào đôi mắt của bố, im lặng…

Đôi mắt của bố chứa đầy sự đau đớn, tuyệt vọng nhưng nó chẳng cảm thấy gì, nó chỉ thấy sự tức giận đang xâm chiếm trái tim mình, len lỏi vào từng mạch máu. Nó muốn thoát ra khỏi sự tức giận đó. Nó đập phá, la hét, thoả mãn rồi, nó mở cửa lao ra ngoài, bỏ mặc tiếng gọi của bố. Bóng tối đang bao phủ và bao phủ lên cả cuộc đời của nó.

Những tháng ngày đ,ó nó sống như một người điên bất cần đời. Không đến trường, bỏ mắc ngoài tai lời nói của những người mà trước đây nó chưa bao giờ làm họ buồn. Nó lang thang trên những con đường, giữa nơi đông người nhưng sao nó vẫn thấy lạc lõng và sợ hãi đến thế.

Nó không muốn khóc nhưng sao nước mắt vẫn rơi. Thế giới rộng lớn biết bao, còn rất nhiều việc nó muốn làm và chưa làm nhưng… “Tại sao? Tại sao?”, nó hét lên, những người đi đường nhìn nó xì xầm bàn tán. Có ai trả lời được câu hỏi đó? Dừng chân trước cửa quán bar, nó bước vào. Tiếng nhạc, khói thuốc và mùi rượu hoà quện vào nhau, tạo nên một cảm giác buồn nôn khó chịu. Nhìn mấy đứa con gái lả lơi, õng ẹo, nó chỉ liên tưởng đến những con sâu đo đang bò.

Những ánh mắt soi mói như muốn nuốt chửng nó. Có gì quan trọng đâu, nó chẳng còn gì để mất.
- Muốn gì nhóc, biết đây là đâu không?
Tên pha rượu nhìn nó với ánh mắt dò xét khó chịu.
- Biết! Rót rượu đi, chỉ phục vụ, miễn hỏi…
Nó nói với tên pha rượu bằng thái độ ngông nghênh.
- Được thôi!
Hắn đáp một câu lơ lửng rồi cười, nụ cười của những kẻ đểu cáng.

Cay xè và đắng ngắt là cảm nhận đầu tiên của nó khi đưa ly rượu lên miệng, rồi cuối cùng là vị ngọt. Một, hai, ba… Mọi thứ xung quanh đang bay lên, một cảm giác lâng lâng, nhẹ nhàng. Nó cười, hết cười lại khóc, lẩm bẩm như một người điên. Hắn lắc đầu, dường như đã quen với cảnh này. Cơn buồn nôn dâng lên đến cổ. Một bàn tay chạm vào người nó, tiếng hét vang lên, tắt lịm… Và bóng tối kéo đến…

Đầu đau kinh khủng, cổ họng thì khô rát, khát quá, nó muốn uống nước. Nó gượng dậy khó khăn, trên bàn là cốc nước. Uống cạn, nó giật mình làm vỡ chiếc cốc. Sao lạ thế này, đây là… đây là… phòng ngủ của nó. Bước ra phòng khách, nó như chết lặng, giữa không gian tranh sáng, tranh tối, bố ngồi đấy im lặng, mái tóc đã bạc đi rất nhiều. Khuôn mặt chứa đựng bao nỗi sầu muộn và đau đớn. Đôi vai bố đang run lên, bố đang khóc, lần đầu tiên nó thấy bố khóc. Nó muốn cất tiếng gọi bố nhưng sao lại khó khăn đến thế, cổ họng nó như có ai đó bóp chặt.

Nó bước đến gần, ôm lấy bố rồi oà lên nức nở như một đứa trẻ ba tuổi bị giành mất đồ chơi. Dù nó làm bất cứ điều gì sai hay đúng, bố vẫn luôn ở đó, quan tâm và lo lắng. Tình yêu của bố bao la và to lớn hơn bất cứ thứ gì. Giữa mùa đông lạnh giá, tình yêu thương của bố xoá tan đi tất cả, nó không còn thấy lạnh và hơn nữa, nó nhận ra rằng cái chết không hề đáng sợ như người ta vẫn nghĩ và nó đã sẵn sàng.

Thời gian dường như ngày càng trôi nhanh hơn, từng ngày, từng ngày… nó chiến đấu với tử thần. Căn bệnh hồng huyết cầu lưỡi liềm nếu không có tuỷ để thay thế, nó sẽ không thể sống. Nó vẫn dũng cảm đón nhận những gì đang và sẽ đến. Cái chết là đích mà bất cứ ai cũng phải đi tới, chỉ khác là có người sẽ đến sớm và có người sẽ đến muộn mà thôi. Và nó sắp bước đến cái đích ấy nhưng cho dù chỉ sống được một giờ thôi, nó cũng muốn một giờ đó phải có ý nghĩa.

Nó đến trại trẻ mồ côi để giúp các mẹ ở đó, kể chuyện cho lũ nhóc nghe, dạy chúng tập vẽ. Lúc ở trong viện thì nó đọc báo cho các cụ già, tất cả mọi người đều biết tới cô bé dễ thương là nó. Trên môi nó luôn nở nụ cười. Những ngày nó nằm viện, cô thư ký của bố ngày nào cũng có mặt để chăm sóc nó. Nó hiểu cô thật sự yêu thương nó và cô cũng yêu thương bố nó. Nó muốn bố sẽ sống thật hạnh phúc. Những bông hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời cho dù giông bão có kéo đến. Và nó cũng muốn mình là những bông hoa đó.

***

Gió lạnh quá! Nó quấn lại chiếc khăn, bước tiếp trên con đường đầy lá. Đôi chân không còn nặng nề nữa mà mạnh mẽ, vững vàng hơn. Nó cảm thấy mệt mỏi, ngày hôm nay, nó ngủ nhiều, nó không muốn thức dậy. Lúc mơ màng, nó nghe thấy giọng nói của bác sĩ và bố. Bác sĩ nói nó đã rất dũng cảm nhưng có lẽ từng ấy vẫn không thể đủ.
Nó phải ra đi, nó cảm nhận được trái tim của bố đang rất đau đớn. Nó tỏ ra tỉnh táo lạ thường:
- Con muốn đến một nơi, bố lại cõng con nhé!

Nắng! Những ánh nắng hiếm hoi trong ngày đông lạnh lẽo, chúng có thể sưởi ấm cho những trái tim cô đơn đang tìm sự an ủi yên bình. Không gian nơi đây bừng sáng, tràn đầy tình yêu thương. Thân cây già xù xì vẫn ở đó như thách thức với thời gian, những chiếc lá vàng úa đang chờ đợi cơn gió đến mang mình đi. Chỉ còn lại thân cây già.

Bàn tay gầy guộc chỉ còn lớp da xám xịt đang run


Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Love Story - Truyện Tình Yêu
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Tại sao anh không phải là gay?
Kí ức bị đánh rơi