Kưa Nhầm Chị Hai, Được Nhầm Em Gái! (Chap 1 – Chap 73)

Post in by
Thể Loại: Đọc Truyện Tiểu Thuyết Việt Nam

Chắc các bạn đọc xong cái tựa ít nhiều cũng có thắc mắc, đã cưa nhầm cô chị rồi thì phải được cô em, chứ thế nào lại là ” được nhầm “, thôi thì để từ từ em giải thích cho các bác nhé, có khi đọc xong các bạn tự hiểu luôn

Lời tựa :

Một ngày chiều đầu hè, nắng không đến nỗi nóng gắt như những ngày trước, bấc giác tôi cảm thấy như vừa đủ để sưởi ấm những giá lạnh vừa qua, đủ để tôi chấp nhận niềm hạnh phúc mới. Em lặng lẽ, có phần líu ríu đi bên cạnh tôi, từng giọt nắng như đang nhảy nhót trên đôi vai gầy hờ hững… Hai đứa đến sân bay sớm hơn giờ bay độ 20 phút, ngồi ở hàng ghế chờ mà cả hai đều ko nói gì, tôi biết em đang đợi tôi, một câu trả lời cuối cùng từ tôi trước khi em lại sang Nhật. Vẫn nhìn em như mọi khi tôi hay nhìn, tóc đuôi gà búi ko quá cao, gương mặt thanh tú với đôi gò má cao ửng đỏ vì nắng, mắt em long lanh nhìn vu vơ, môi hồng khẽ cười chúm chím với tôi :
- Ey, anh nhìn gì ế ?
- Ừ, nhìn em
- Bleu, lại nhìn lén, cái tật không bỏ
- Ơ… anh nhìn lén khi nào ??
- “Hứ… ” em nguýt dài rồi quay đi, từng ngón tay nhẹ gõ lên túi hành lý, khoảng lặng mấy ngày qua như được xoá tan, tôi chợt như thấy nhẹ nhõm gì đâu, định tìm câu gì chọc em chơi thì em nhìn thẳng vào tôi, nghiêm nghị :
- Anh ích kỷ lắm, thật !
- Ơ, gì nữa ?
- Anh không cho em cơ hội lựa chọn người con trai nào khác cả, em ..yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi…
-…….

Tôi biết, và em cũng biết, đây là lúc tôi phải nói ra câu trả lời của tôi, không lúc này thì lúc nào nữa, em sắp đi rồi kia mà. Tôi khẽ hít 1 hơi dài, bầu trời xanh cao vợi lăn tăn vài gợn mây, màu xanh da trời thân thiết ấy như 1 bức tranh, vẽ ra từng đoạn phim được chiếu đi rất nhanh, từ cái ngày mà tôi gặp em lần đầu tiên cho đến bây giờ…

Chap 1

Chap đầu xin phép các bác cho em lan man chút, từ cái thời em còn nhỏ tụt quần đá banh ấy, thú thật là em mê gái từ lúc ấy rồi chứ chẳng đợi đến cấp 3 hay đại học gì cả, nhờ vậy mà ít nhiều gì sau này em mới gặp được gấu bây giờ, nên các bác chịu khó dõi theo nhá

Trời sinh người ta học giỏi, thể thao giỏi, hát hay, đàn hay, nhiều tính hay lắm…tôi thì trời sinh tôi cái tính mê gái , thế nên từ lớp 2 tôi đã động lòng phàm rồi, cơ mà lúc ấy chưa có gì bậy bạ đâu, cái sự đen tối nó chỉ tăng dần theo thời gian . Để tôi tóm gọn vài dòng về cái thời tuyệc vời ấy cho các bạn biết, lúc nhỏ phê cực.

Lớp 1 : Chưa có gì cả đâu , đi học mấy ngày đầu còn sợ vãi linh hồn ra, gái đâu mà để ý
Lớp 2 : Đây, vào lớp 2, được xếp ngồi gần nhỏ bạn lớp trưởng, lúc đầu tôi cũng chả có ý gì sất. Chỉ là em ấy hay đem kẹo mời tôi ăn, hình như nhà em ấy là tiệm bánh kẹo. Sướng, ngày nào cũng có bánh kẹo ăn, thế là tôi thinh thích em này, mà lại là lớp trưởng nữa, có giề tôi nói chuyện trong lớp em cũng không méc cô. Đấy, cái tình cảm này gọi là tềnh êu chân thành, không vụ lợi Cơ mà hết học kỳ 1 thì xảy ra chuyện động trời, rồi tôi bị chuyển chỗ, và em cũng bo xì tôi luôn

Cái chuyện động trời nó như vầy, từ cấp 1 đến cấp 2 thì cái tính tôi nhiều chuyện và háo thắng lắm, học thì giỏi thật, toàn nhất lớp đến nhì trường, cơ mà cũng không đỡ được mấy cái bản kiểm điểm và mấy lần mời phụ huynh Trong lớp tôi hết quay sang nói đứa này rồi quay nọ chọc thằng kia, bị kêu lên bảng thì chả sợ, mình giỏi mà. Cái mặt cứ vênh vênh, thế là cô lớp 2 bảo tôi làm cái bản kiểm điểm về nói ba mẹ ký vô . Thề là hồi đi học các bác cũng sợ vụ này chứ ko riêng gì tôi, làm kiểm điểm nộp luôn thì ko sao, chứ có ba mẹ ký vô là có chuyện, lần nào cũng nhừ xương

Hạn là tuần sau nộp, ngày đầu tôi còn sờ sợ, đang nghĩ nên tính lựa giờ nào cả nhà vui vui đưa ra, có bị đòn cũng ít. Hồi bé nghĩ ngây thơ thế đấy, giờ nghĩ lại giả như tôi đang vui mà thằng bạn đến bảo tao làm mất xe mày rồi thì chắc em cũng điên lên và đạp nó thật , lúc bé đâu biết, toàn lựa lúc ba tôi đang vui mà đưa ra -.- !

Thôi kệ, cứ vui chơi cho hết tuần, xem như sống thanh thản nốt mấy ngày cuối . Cái ngày cuối nó cũng đến , trưa ăn cơm xong tôi và anh tôi lên phòng thay đồ để ba chở đi học ( anh tôi hơn 2 tuổi, học lớp 4, cùng khối buổi chiều ) . Tôi mới đem ra nhờ ông anh…giả chữ ký dùm . Lúc đầu ổng chối đây đẩy, tôi năn nỉ lắm ” đi mà hai, rồi em đấm lưng với chạy mua kem cho ” . Ổng xuôi xuôi, thế là kí vào, thế nào lại giả chữ ký mẹ tôi, tôi nói phê thêm vài dòng đi, kí không kỳ chết, dào ôi lúc ấy đâu biết phê gì, thế là tôi nói ông anh cứ phê thế này, tôi còn nhớ nguyên văn nhé
” Xin cảm ơn cô đã giúp đỡ gia đình chúng tôi ”
Các bác thấy cái dòng này nó khoai không, hic, nhìn chuối không chịu được, ít nhất thì cô giúp đỡ con em chúng tôi chứ thế quái gì mà giúp đỡ gia đình. Lên lớp mềnh cũng làm mặt chảnh, Em lớp trưởng hỏi đã đưa ba mẹ kí chưa, tôi bảo rồi, không lo. Đến cuối giờ, cô bảo đem lên nộp, tôi hiên ngang bước lên, thế nào càng gần bà cô lại càng thấy sợ, bà cô đọc xong hỏi cái này ai kí, tôi quíu luôn :

- Dạ…em kí…ông anh em kí…
- Em về chỗ đi !

Cả lớp nó cười ầm lên, tôi quê không chịu được. Em lớp trưởng còn ko nhìn mặt tôi Đến tối cô gọi điện, mời ba tôi ngày mai lên lớp họp làm việc với cô. Chuyện sau đó thì các bác biết rồi, tôi nhừ xương và em ” mời kẹo ” thì cho tôi ăn cá bơ đến hết năm, kết thúc mối tình lớp 2 đầy bánh kẹo

Chap 2

Lớp 3: Cũng chẳng có gì đặc biệt lắm, ngoại trừ em ngồi sau lưng thích tôi, vì giờ toán tôi hay cho xem bài . Tôi cũng khoái em ấy, mặc dù để tóc ngắn nhưng xinh đáo để ( lớp 12 đi học Sinh, tôi gặp lại em này chung lớp học tư, nhìn lúc ấy tóc dài kiểu nối, xinh lắm các bác ạ ) , cứ giờ chơi tôi chạy nhảy mệt xong là ra căn tin, em nó ngồi đợi sẵn với 2 ly nước sâm, 1 em 1 tôi

Tiếc 1 cái là hôm nọ, cả lớp chơi rượt bắt keo, tôi thấy em nó chạy qua thì cũng bắt lại, nhưng ôm hơi quá tay, tức là nhào vào ôm lấy ôm để, xong 2 đứa té lăn cù, tôi khoái cười tít mắt, còn em nó thì khóc oa oa , ra là tôi đè lên tay em sao mà để bong gân, lúc ấy mềnh thương em cực , còn em nó sau đó thì chả thương mình nữa , thế là im lặng mà chia tay, em nó điểm toán thấp trở lại, tôi thì hết nước sâm miễn phí !

Lớp 4 : Quả tềnh êu này mới hài , em lớp phó học tập thích tôi rõ ra mặt, vì tôi dân đen mà còn học giỏi hơn nó, thế là cứ ra chơi là ôm sách vở xuống nhờ bày nọ bày kia, tập thể dục cũng lựa lựa đứng gần, tôi kết lắm, dù em nó chỉ nhìn được được thôi. Đến lúc bầu ban cán sự mới, tôi được chọn làm sao đỏ, cái chức này oai lắm các bác ạ, tôi nhớ mỗi cái câu ” Lên văn phòng ” he he. Tức là gặp ku nào đang chạy hơi nhanh trong sân là cờ đỏ bọn tôi bay tới ngay, dù tôi chạy còn nhanh hơn bọn nó =.=! , chụp ngay cái vai và nói ” Lên văn phòng ” , dẫn nó lên phòng hiệu trưởng, oai cực . Lắm lúc cũng gặp mấy ku cứng đầu, mềnh bắt rồi mà nó giãy ra chạy tiếp, báo hại tôi rượt bở hơi tai, bắt được rồi thì mặt ku nào cũng nom đến tội . Từ đó tôi nổi danh ở trường này, chả phải vì học giỏi, mà vì sao đỏ chạy nhanh, ai mà trong tầm ngắm thì chạy mấy cũng ko thoát . Giờ chơi đứa nào ở lớp ôn bài cứ ôn, tôi cuộn quyển sổ cờ đỏ lại nhét vô túi, rồi phốc ra sân, mắt láo liên như thằng trộm gà , ku nào chạy là bay đến và nắm nó thôi, lắm lúc té hùi hụi ==! Nhờ vậy mà em lớp phó ngày càng thích hơn nữa, tôi oai thế cơ mà !

Cho đến khi xảy ra vụ này, các bác cũng biết là tiểu học thì con trai mặc y xì 1 bộ từ cấp 1 đến cấp 3, quần xanh áo trắng đóng thùng, còn con gái mặc váy khi tiểu học ( ít nhất trường tôi là vậy ) . Một bữa học thể dục, môn nhảy dây, là cầm 2 đầu gỗ của sợi dây mà quay vòng vòng rồi nhảy ấy, đó là giờ kiểm tra…, ai nhảy cũng chả sao, nhưng đến lượt em lớp phó nhảy thì có cơn gió chết toi ở đâu tới, thổi tốc váy em ấy lên, ác nỗi là em ấy ko mặc.. trong, cả lớp thấy hết, nhưng đứa nào cũng chỉ im lặng hoặc cười mỉm mỉm, ông thầy cũng ko nói gì , nhưng trông mặt em ấy thì thảm lắm. Ra về, em ấy lại gần và hỏi ” Nãy… có thấy gì hông? “. Tôi biết ý, bảo ” Không ” mà cái mặt thì chả hỉu sao nó như này này , em nó dỗi, bỏ về luôn . Mà lạ, em này dỗi hết cả năm, sang lớp 5 thì chuyển đi sang trường khác, đến giờ tôi cũng ko biết có phải tại tôi ko nữa =.=!

Lớp 5 : Lớp này thì có em bên lớp khác chuyển vô, tôi nhìn em này cũng xinh lắm ( chả hỉu sao lớp 6 gặp lại thì thấy em nó xấu vô cực =.=! ), em nó cũng được bầu làm cờ đỏ chung nhóm trực với tôi. Mà hình như hồi ấy con gái nhỏ nào cũng thích con trai học giỏi, em này mới vào cũng thích tôi nốt, hoặc vả chăng là lúc đi bắt mấy ku chạy nhảy tôi chạy khiếp quá nên em ấy khoái ko biết . Lúc đó tôi cứ núm được ku nào là dẫn về chỗ em này ( ko dẫn thẳng lên văn phòng nữa ), rồi em mới dẫn nó lên vp, y như là tôi nhường em nó lập công! Rồi cái hôm cả lớp đi thăm khu di tích Bác ở trường Dục Thanh, em nó nắm tay tôi mà lôi đi xem bằng hết khu di tích mới thôi, ôi mới lớp 5 mà tôi được nắm tay gái rồi, sướng mê tơi.

Cái sự đời, ai tài năng thì nó vùi dập, tôi cũng chả phải ngoại lệ, hề hề ! Mấy đứa trong trường bị tôi bắt lên văn phòng nó thù tôi lắm, 1 bữa tụi nó lập mưu hại tôi. Như mọi ngày, giờ ra chơi tôi lại ra sân thi hành công vụ, thấp thoáng phía xa là 1 ku đang chạy cực nhanh, tôi lên số rồi vuốt theo mà ko hay biết đang chui đầu vô bẫy =.=! . Vừa đến góc khuất cuối hành lang là thằng lỏi kia chạy đâu mất, còn ở đâu túa ra 5-6 thằng khác vây tôi lại, đứa nắm tay đứa ôm chân kéo tôi…lên văn phòng, ngược đời ko ! Bọn nó bảo tôi là sao đỏ mà chạy trong sân, tình ngay lý gian, cãi thế quái nào được, thế là tôi bị bắt lên văn phòng cho cả trường chiêm ngưỡng, đẹp cái mặt thật, 1 đời đi bắt người ta vì cái tội chạy trong sân, và giờ chính mình bị bắt >”

Phần em cờ đỏ, sau vụ thấy tôi bị bắt lên đó thì sau này thái độ cũng lạnh nhạt dần, tôi cũng bực, phần quê nữa, bơ luôn, từ đó về sau chả thèm để ý đến nữa. Thế là kết thúc mối tình cuối cấp vớ vẩn mà đầy chuyện nhục, nào là bị trai nó hại rồi gái nó đá, đau quá nên tôi thi tốt nghiệp sát điểm max, âu cũng là đời ko đến nỗi bạc người !

Chap 3:

Lớp 6 đến lớp 8 : Vào cấp 2, trường mới lớp mới bạn mới, tôi cũng lập quyết tâm..cua gái mới . Vừa vào xếp lớp xong là tôi địa quanh xem có em nào hợp nhãn ko, ôi thôi, toàn cá bơn và cá sấu, vào lớp chọn làm chi để rồi toàn con gái cận và mập, chắc là toàn học với ăn ngủ nên mới ra thế này T_T , tôi nản lắm, thế là cắm đầu vào học, truyện và game, hề hề, thời tôi cấp 2 thì game online chưa có ở VN, chỉ toàn là AOE hoặc là CS, cứ sau giờ học là rủ cả băng bọn lớp ra tiệm game mà bắn CS, chán thì AOE hoặc Ra2.

Cũng may, tôi chơi AOE hay Ra2 thì dở chứ bắn CS là trùm , nhất là khẩu B45 ( sau này chơi Đột kích thì là AWM , tôi cũng trong top 15 sniper của VTC hồi game CF mới ra ). Hôm nọ đang bắn CS với lũ bạn, bọn này bắn dở kinh, cứ như gà lao lên cho tôi tỉa, ấy mà ” đoàng “, tôi bật ngửa, ăn ngay headshot. =.=!

- Sặc, đứa nào bắn bố kinh thế, bật ngửa rồi này !
- Đâu, tao chết rồi mà!
- Tao cũng thế
- …….. Nhao nhao cả lên , cuối cùng nhìn vào góc trong quán thì thấy 1 nhỏ đang..bắn CS, đúng nó rồi, vẫn còn cầm khẩu AWM. Nghe bọn tôi nhao nhao thế thì nhỏ quay lại, cười đểu tôi 1 cái. Ah con nhỏ này, được lắm, tôi lập game khác, thách nó ra solo !

- Này, 1 đấu 1, toàn B45 nhé bạn !
- Anh muốn thì được thôi !

Đám bạn cổ vũ tôi ghê lắm, nhưng mà chúng nó cổ vũ bằng miệng chứ có giúp được gì đâu, thà chúng nó đi qua kia mà quấy rối nhỏ đó còn hơn. Đằng này cứ mỗi lần tôi bị hạ thì bọn nó lại xì xào :

- Èo, ngu thế, phát đó mà trật.
- Gặp tao thì khác rồi, thằng này bữa nay nhầm thuốc !
- Chê bai đủ thể loại…bla bla…

Kết game, nhỏ đó 78, tôi 15 T_T nhục để ko biết đâu cho hết, ra về nó còn gỡ kính ra và cười 1 cái, mấy thằng kia thì đực mặt nhìn, tôi thì lầm lũi dắt xe về ! Cả 2 tuần sau tôi ko lên quán đó nữa, mà lên quán khác luyện tay, đến độ ông chủ quán mới bảo tôi :

- Con bắn vừa thôi cho bọn nhỏ nó chơi với, thế này tụi nó nản nghỉ hết !
- …….Dạ !

Nghĩ bụng bế quan luyện công đến đây chắc cũng thần sầu rồi, hôm sau tan học xong thì đến quán cũ tìm nhỏ đó phục thù, dè đâu đợi mỏi cổ mà bóng nó cũng ko thấy đâu. Ước mơ phục thù thế là vỡ tan, chỉ vì sau bữa đó, có bà hàng xóm quán net quen với mẹ tôi, méc mẹ tôi rằng tôi hay đi chơi game, thế là nhừ xương và từ luôn cái quán net ở đó, hết gặp lại nhỏ kia luôn T_T

Ít lâu sau, tôi nghe mấy thằng bạn bảo thấy nhỏ này trên quán bida, hãi thật, lúc trước tôi còn định phân thắng thua với em này xong là quen luôn, vì nhìn nó cũng khá xinh, ít ra cười 1 cái là có thằng đổ, thế mà lại là chị đại ăn chơi, thôi, lại kết thúc 3 lớp 6-7-8 trong những giấc mơ thấy nhỏ đó, và giật mình dậy giữa đêm lau mồ hôi vì trong mơ tôi thấy nó cầm AWM headshot tôi ngoài đời thật ,máu văng tung toé =.=!

Chỉ đến khi sang lớp 9 thì định mệnh mới sắp đặt cho tôi gặp em, người mà sau này yêu tôi thật nhiều và cũng vì tôi mà buồn khổ thật nhiều….


Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Đọc Truyện Tiểu Thuyết Việt Nam
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Đêm dậy thì – Nhã Ca
Xóm Cầu Mới – Nhất Linh