Truyện Teen: Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt

Post in by
Thể Loại: Truyện Teen Hay - Chọn Lọc

Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt - Đọc Truyện Teen hay hot nhất  full  trọn bộ

Mở Đầu
Sáng nay, cũng như mọi ngày, còn đang mải nướng để bù cho 1 đêm ngồi code mệt nhọc thì giai điệu bản nhạc chuông “Sun flower” vang lên, phá tan cả những giấc mơ tươi đẹp của tôi. Bực mình, không cần mở mắt, tay tôi lần mò tìm đến phím sleep của cái iphone cùi mà nhấn để kết thúc cuộc gọi.
Nhưng chuyện đời không như ta muốn, vừa quay lưng lại tính ngủ tiếp thì giai điệu bài ‘Sun flower” lại vang mình, bực à nha! Đã tắt máy thì phải biết người ta đang bận không nghe máy sao mà nhây dữ zậy nè! Bực mình tôi với tay nhấn tắt thêm lần nữa và xém tí nữa thì đáp thẳng cái máy vào tường.
Yên bình đc đúng 29.5s thì tôi lại bị phá. Lần này thì là 1 giai điệu khác, mà có lẽ bác nào cũng đã từng nghe qua muốn mòn lỗ tai, đó là giai điệu quen thuộc của mấy bác nhà Nokia. Và mỗi lần khi nghe giai điệu này là người tôi như có điện giật, bật thẳng dậy và tìm cái 6710s đang kêu lên từng hồi. Chà gọi vào số ưu tiên này không gia đình thì chỉ có thằng bạn thân đang sát cánh cùng tôi lập nghiệp mà thôi.
Và sự thật đã chứng minh cho tôi biết những gì tôi vừa nghĩ chỉ là tào lao vì gọi đến chỉ là 1 số máy lạ hoắc….
“Thôi kệ, lỡ rồi bốc máy nghe thử biết đâu có chuyện gì!” Nhủ thầm trong bụng vậy nên tôi cũng nhấn nút nghe và đưa lên lỗ tai:
-Dạ alo, xin lỗi có phải anh Trần Gia không ạ! – 1 giọng nữ nghe mà chảy cả ke vang lên bên tai tôi.
-Uhm, đúng rồi! Xin lỗi ai vậy?
-Dạ chào anh ạ, em xin tự giới thiệu blablabla gì gì đó.
-Xin lỗi anh cắt ngang, anh không có thời gian tiếp chuyện em đc, e thông cảm nhá!
- Dạ, vậy em có thể gọi lại sau cho a đc không ạ? – Em í vẫn cố gắng khẩn khoản níu kéo mình bằng cái giọng đường mật kia.
- Ơ anh có phải người nổi tiếng đâu mà em muốn gọi điện phải xin phép?
- Dạ không ạ, ý em là lát anh có rảnh không em xin phép gọi lại ạ! – Lại là cái giọng đường mật ấy, và sự thật là mật ngọt chết ruồi, chết luôn cả tôi:
- Uhm, vậy thì 30’ sau gọi lại nhá
Thật sự không chỉ riêng gì tôi, mà ngay cả các bạn cũng vậy thôi, sáng đang ngủ ngon mà bị dựng cổ dậy là cảm giác đã bực bội rồi, đừng nói chi là lại gặp phải mấy em bán hàng qua điện thoại nữa! Thật sự cảm giác lúc sáng trong tôi cũng vậy, tôi đã tính thẳng thừng nói tiếng “không” khô khan ấy, nhưng bất chợt nghe giọng nói em có gì quá gần gũi, và cũng vì 1 thời tôi cũng từng là 1 thằng gọi điện chào mời khách hàng qua điện thoại như em ấy thôi nên phần nào tôi cũng có chút cảm thông, vì vậy tôi cũng đành chấp nhận để thử xem e ấy muốn mời mình cái gì!
Mà thôi, nói dông nói dài vậy cũng là đủ rồi, giờ thì nói chung lại đó là sau cuộc gọi của em ấy tôi cũng chả thiết tha gì ngủ nữa. Dậy làm vệ sinh cá nhân, đóng bộ, makup xong xuôi đâu đó thì tôi dắt xe ra khỏi nhà và chạy thẳng đến quán café thân thuộc đến mức mà tiếp viên ở đó cứ thấy tôi vào là không cần phải hỏi tôi uống gì nữa, tự động đem ra cho tôi 1 café không đường và 1 bao 555.
Ngồi đúng chiếc bàn mà hầu như lúc nào cũng chỉ dành cho tôi, như đã đặt lệ ngầm là chiếc bàn đó dành cho tôi nên hầu như hôm nào tôi bước vào quán thì thấy chiếc bàn đó cũng đều trống… Gọi điện về cho thằng bạn thân, dặn nó giao việc cho nhân viên xong thì chạy ra đấu láo cùng tôi vừa xong thì chiếc 6710 lại rung lên bần bật. Hình như lại là số điện thoại vừa nãy.
Nói tóm lại thì theo như em ấy giới thiệu, thì em ấy làm bên viễn thông, và em muốn đặt vấn đề đc làm đối tác cung ứng lâu dài cho bên tôi ( Vì cty tôi chuyên về CNTT và TMĐT), nên tôi cũng có chút tò mò, cộng thêm đó là những cảm giác rất lạ trong con người tôi cứ thôi thúc tôi muốn đc gặp em, một cảm giác rất lạ, nên tôi hỏi luôn:
- Công ty em nằm phường nào vậy?
- Dạ công ty em nằm ở P.QV, gần BV Đa Khoa Tỉnh đó anh.
- À vậy hả, vậy cũng gần. Em biết quán café GP đối diện TW 2 chứ?
- Dạ biết anh!
- Uhm, anh đang ngồi ở đó nè, nếu đc thì em chạy qua anh em mình nc trực tiếp luôn cho tiện!
- Dạ cảm ơn anh, em sẽ thu xếp qua liền!
Vừa gác máy xong thì tôi cũng thấy bộ mặt nhăn nhở của thằng bạn tôi đang kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, và hỏi 1 câu cũng nhăn nhở không kém:
- Vừa tán chuyện với em nào đó ông, lại dẹo em mới à???
- Uhm, không có 1 đứa bên viễn thông muốn đặt vấn đề đc làm đối tác cung ứng cho mình, tiện có ông tui gọi nó qua rồi có gì 2 thằng mình bàn cùng luôn!
- Oh, mà trai hay gái đó ba? Trai là éo tiếp đâu đó!
- Mệt ông quá, suốt ngày mà lo dẹo gái! Nghe giọng cũng dễ thương lắm mà không biết xinh không!
- Oh vậy là con gái hả? Tốt quá hehehe! Ông hưởng nhiều rồi có gì cho tôi hưởng em này nha!
- Ở đó mà tí tởn, lỡ gặp cá sấu thì rút lời lại không kịp đâu ba!
Tuy nói cứng vậy, nhưng tôi cũng không thể
ngờ được rằng, chỉ trong vài phút ngắn ngủi nữa thôi, con tim tôi đã phẳng lặng bao lâu nay sẽ lại 1 lần dậy sóng, cuốn xô theo hàng loạt ký ức ngày xưa hiện về…..
Chương 1 :
Tôi còn nhớ, trong 1 lần ngồi đấu láo tại quán cafe ấy, thằng bạn hiền tôi có hỏi tôi 1 câu nghe thì có vẻ như chỉ là vu vơ, hỏi cho có chuyện để hỏi, nhưng câu trả lời của tôi nghe thì cũng có vẻ xung đột và vu vơ, nhưng chất chứa cả 1 đống hoài niệm xen lẫn hỗn độn trong đó !
Chả là hôm đó là 1 ngày chiều mưa, 2 thằng ngồi uống cafe ngồi xem mưa rả rích chán thì lôi 2 cái laptop ra mà chiến game. Hồi đó cty tôi có nhận làm đại lý phát hành cho 1 webgame cũng khá đình đám 1 thời, vì thế cho nên cũng chả lạ gì khi 2 thằng đầu sỏ chúng tôi lại không nhập cuộc cùng game đó.
Sau vài lần đọ sức thấy có vẻ không ổn, vì lần nào tôi cũng hạ thằng bạn hiền sau khoảng 4 – 5 skill, thằng bạn tôi thiểu nảo out game và gấp máy lại, quay sang hỏi tôi :
- Ông Gia, điều gì làm ông nuối tiếc và muốn quay trở lại nhất ?
- Mịa đang chiến game, tự nhiên out rồi hỏi tào lao ông ? – Tôi làu bàu sau khi nhét lại cái máy vào giỏ.
- Thì ông cứ trả lời tui đi, coi như khảo sát nho nhỏ chiều mưa.
- Uhm, nuối tiếc nhất hả ? Có lẽ chỉ có 1 điều, mà hầu như lúc nào tui cũng muốn được quay trở lại. Đó chính là quãng thời gian học sinh của tôi. Và cụ thể là lớp 10 ông à !
- Uhm, hầu như tôi thấy ai cũng vậy, chỉ muốn được quay lại thời học sinh và nuối tiếc những kỷ niệm thôi ông à !
- Uhm, có lẽ quãng thời gian học sinh là quãng thời gian mà in đậm trong tâm trí mọingười mà ông !
- Vậy điều gì ông ghét nhất trong cái quãng thời gian đó ?
Tôi lặng người đi suy nghĩ vì câu hỏi Trời ơi của thằng bạn tôi, gọi là Trời ơi cũng đúng vì thấy nó đúng là trời ơi, nhưng mà đáp án của câu hỏi đó cũng đã làm tôi suy nghĩ nhiều, ân hận cũng nhiều….
- Uhm, có lẽ tôi ghét nhất và nếu đc thì tôi sẽ không bao giờ để cái quãng thời gian lớp 10 ấy xảy ra nữa !
- Gì kỳ vậy ông, sao nghịch nhau vậy ? Nãy mới nói là muốn quay về lớp 10 mà ông ? Giỡn à ?
- Uhm…… Vì cái quãng thời gian đó nó mới kéo theo ngàn vạn rắc rối cho đến bây giờ đó T à ! – Tôi trả lời sau khi cố nén 1 tiếng thở dài…
Có lẽ bạn đang thắc mắc không biết nãy giờ tôi cứ kể mấy chuyện cafe cà pháo ra đây làm gì. Nhưng cái gì cũng có sự dẫn dắt của nó, có khởi đầu và có kết thúc. Vì thế nên tôi mới đưa những câu truyện này vào, đễ dẫn dắt đến đề tài chính, mong rằng là không quá lan man.
Trở lại buổi sáng hôm nay, tôi cũng không biết được sự việc xảy ra sáng nay sẽ là khởi đầu tiếp theo cho 1 câu truyện mới hay sẽ là kết thúc cho câu truyện kéo dài gần chục năm Trời này. Và cũng chính từ sự việc đó mà bây giờ tôi đang ngồi đây, viết lên những dòng truyện này, coi như phần nào đó chia sẻ cùng các bạn cho vơi đi hàng hà vô số cảm xúc mãnh liệt đang giằng xé nhau trong tâm can tôi lúc này.
Chuyện sẽ không có gì xảy ra nếu như tôi và thằng bạn chỉ ngồi nhấm nháp cafe và đấu láo như mọi ngày. Nhưng hôm nay thì hơi có khác xíu, vì lát nữa đây 2 thằng tôi sẽ chuẩn bị tinh thần tiếp đón 1 mỹ nhân dù chưa biết mỹ nhân đó là cá sấu hay heo rừng hay là ngọc thố….
Đang chém gió với thằng bạn về mấy vụ pk trong game chinh đồ thì chiếc 6710s lại rung lên bần bật, như đang ngầm báo hiệu chuẩn bị sóng gió đã đến. Tôi trượt lên nghe sau khi nhìn thấy số của em hồi nãy đang điện.
- Ờ em đi đến đâu rồi ? – Tôi hỏi ngay vào vần đề sau khi quay qua nháy mắt với thằng bạn 1 cái, ý như : “ Chuẩn bị tiếp đón người đẹp cá sấu nhá chú!”
- Dạ em đang ở cafe GP nè anh, anh ngồi góc nào vậy anh ?
- Ờ em đi thẳng ra sau chỗ gần tường nha !
- Dạ, dạ, anh đợi em xíu !
Tôi nhìn ra ngoài đưa mắt tìm kiếm, tro


Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Teen Hay - Chọn Lọc
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Ngôn tình – Couple 50 – Quách Ni
Tác hại của việc ống nước không đúng cách