Ngôn tình – Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo (Phần 2/2)

Post in by
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay
Tags:

Ngày mai đương nhiên mặt trời vẫn mọc như thường, thế nhưng tôi thật sự muốn biết, nếu như hôm nay tôi thêu xong chiếc túi thơm này, thì Đường Thiên Trọng có giữ đúng lời hữa, ngày mai thả Trang Bích Lam ngay tức khắc không?

Dặn dò Cửu Nhi pha một bình trà thật đặc, tôi nhấp hai hụm định thần lại, lấy đủ tinh thần, tiếp tục thêu thùa. Lúc này, Đường Thiên Trọng đang vùi đầu giải quyết việc triều chính bỗng đứng dậy đi về phía tôi, chắp tay ra sau lưng rồi đứng cạnh bên, nhìn tôi thêu thùa, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: “Nàng đang thêu cái gì thế?”.

Tôi đưa tay dụi đôi mắt đau nhức rồi đáp: “Tì hưu[1], người ta còn gọi là phúc lộc trời ban, nghe nói có thể trừ tà được”.

[1.] Tì hưu là loài vật tượng trưng cho sức mạnh bất khả chiến bại.

“Tì hưu? Thứ này trông chẳng đẹp chút nào”.

“Đây là thần thú thượng cổ, đầu rồng, thân ngựa, vuốt ưng, trông hình dáng oai phong như sư tử, là con vật uy võ, mạnh mẽ. Thứ này cực kỳ phù hợp với hầu gia, chỉ có hầu gia mới xứng thôi”.

“Ồ! Thế nhưng ta nhìn trông chẳng thuận mắt chút nào. Làm sao mà tinh tế hơn chiếc túi thơm nàng thêu trước đó được chứ?”.

Mũi kim tôi nhấc lên rất lâu chẳng thể nào hạ xuống, bên tai dường như lại vang lên lời ngài nói tối qua.

“Nàng cũng làm cho ta một chiếc túi thơm đi. Nếu như đường kim mũi chỉ được tinh tế thế này, ta sẽ thả Trang Bích Lam đi”.

Chỉ cần ngài nhận thấy tôi thêu không tinh tế bằng chiếc túi thơm trước đó, thì sẽ giam cầm Trang Bích Lam mãi, không thả chàng đi.

Tôi hạ mũi kim xuống, đang do dự xem liệu có nên làm lại cái khác thì ngài đã chậm rãi bước đến bên giường rồi dặn dò: “Nàng để cái đó sang một bên đi, lại đây đi nghỉ trước đã”.

Trong lòng tôi cảm thấy khốn khổ, nhưng cũng đành đáp lại: “Vâng”.

Tôi đưa tay cầm lấy chiếc kéo, “xoẹt” một tiếng, cắt chiếc túi thơm vừa bị Đường Thiên Trọng một mực phủ nhận kia thành hai mảnh trong tiếng kêu kinh hãi của Cửu Nhi.

Đường Thiên Trọng vội vã quay đầu lại, kinh ngạc nhìn vào chiếc túi thơm bị cắt thành hai mảnh trong tay tôi rồi phát cáu: “Ninh Thanh Vũ, nàng…”.

Tôi cúi đầu xuống, vội vã nuốt hết nước mắt và cảm giác không cam lòng vào sâu bên trong, tiện tay đẩy cánh cửa sổ ra vứt luôn chiếc túi thơm đó xuống hồ sen bên ngoài, rồi ngẩng đầu lên nhìn ngài cười: “Thiếp sẽ hầu hạ hầu gia đi ngủ”.

Đường Thiên Trọng không nói gì, nhanh chóng bước đến bên cửa sổ, cúi đầu xuống nhìn chiếc túi thơm vừa bị vứt xuống hồ sen.

Thật ra lúc này nó chỉ còn là hai miếng vải vụn mà thôi, dưới ánh nến chập chờn có thể mơ hồ nhìn thấy nó đang trôi nổi trên mặt hồ, lặng lẽ trôi dạt theo cơn gió giữa đêm, thật sự không biết sẽ trôi về chỗ bùn lầy bẩn thỉu nào.

Tôi hít thật sâu luồng không khí đang hòa lẫn chút hương sen thanh nhã, mỉm cười rồi nói: “Hầu gia chê cái này không đẹp, cũng không sao hết, ngày mai thiếp sẽ làm một chiếc khác cho ngài”.

Ngài quay mặt lại nhìn tôi rồi hỏi: “Nếu như ngày mai ta vẫn chê, nói không đẹp thì sao?”.

Tôi nhìn vào bàn tay trắng nhợt của mình rồi mỉm cười đáp lại: “Vậy thiếp đương nhiên sẽ tiếp tục làm chiếc khác cho hầu gia”.

Làm cho tới khi ngài cảm thấy đẹp mới thôi, làm cho tới khi ngài thả Trang Bích Lam ra mới thôi.

Hoặc giả, ngài chính là người nói lời chẳng giữ lấy lời, dự định mãi mãi dùng chàng để uy hiếp tôi, vậy thì tôi cũng chỉ có thể chờ đợi giây phút cuộc đời mình kết thúc mà thôi.

Dưới ánh đèn sáng, sắc mặt của Đường Thiên Trọng ngày càng trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm, huyền bí lúc này bừng bừng lửa giận, như thể muốn đốt cháy hết mọi vật trước mắt.

Tôi bất giác lùi về sau một bước.

Đường Thiên Trọng thì không nói câu gì, phất mạnh tay áo rồi nhanh bước đi ra khỏi căn phòng.

“Hầu gia”.

Vô Song thét lớn rồi đuổi theo ngài.

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn thấy Đường Thiên Trọng đi qua chiếc cầu gỗ, lại bị Vô Song chặn lại, nói mấy câu gì đó, nhưng sau cùng vẫn đùng đùng bỏ đi, chẳng thèm quay đầu lại lấy một lần.

Lúc Vô Song quay lại phòng, mặt mày nhăn nhó như thể sắp bật khóc lớn tiếng: “Hầu gia nổi giận rồi, nói tối nay sẽ quay về thư phòng”.

Thế thì tôi còn gì vui mừng hơn?

Xắn gọn tay áo lên, tôi tự động cầm lấy chiếc đèn rồi dặn dò: “Cửu Nhi, mau ôm mấy tấm gấm kia lại đây”.

“Cô nương, người muốn làm gì?”.

“Còn làm cái gì nữa? Ta phải làm lại một chiếc khác cho hầu gia hài lòng mới thôi”.

Thật lòng, tôi cũng chẳng biết phải làm bao nhiêu cái mới có thể khiến cho Đường Thiên Trọng hài lòng được, thế nhưng cứ kiên trì làm, luôn luôn có tia hy vọng.

Tôi thật sự cảm thấy sợ ngay cả tia hy vọng này cũng sẽ tan thành mây khói, không thể không lấy hành động cụ thể để nói cho Đường Thiên Trọng biết rằng, tôi vô cùng coi trọng lời hứa của ngài.

Nếu như ngài bằng lòng để tôi luôn thấy thất vọng thì tôi cũng đành ôm tia hy vọng nhỏ nhoi đó rồi từ từ thất vọng thôi.

Tối đó tôi đã thức đến tận canh ba, ngay cả Vô Song và Cửu Nhi đều chịu không nổi, đứng cạnh liên tục ngủ gật. Còn tôi thì lúc này đã may xong chiếc túi thơm, cất gọn vào một chỗ rồi mới đi ngủ hai canh giờ, rồi lại thức dậy rửa ráy, tiếp tục thêu thùa.

Vì làm liên tục như vậy, nên đến tầm chiều tối ngày hôm sau chiếc túi thơm cuối cùng cũng đã hoàn thành, thân giữa màu xanh da trời, bao quanh màu tím, tôi thêu lên đó hình tiên thú bạch hổ, điểm xuyết thêm những hoa văn màu đen, nền màu tím, móng vuốt sắc nhọn, ngẩng đầu ngạo nghễ liếc tới, khí thế hơn người, sinh động như thật, tuyệt đối là thứ đồ thượng phẩm trong các thượng phẩm.

Sau khi cho những hương liệu do Vô Song mang tới như long não, bạc hà… rồi luồn chiếc dây màu vàng vào, vậy là đã hoàn thành chiếc túi thơm hoàn hảo, tuyệt mỹ.

Đương nhiên đây chỉ là hoàn hảo, tuyệt mỹ trong mắt tôi mà thôi, còn đường Thiên Trọng đang muốn thứ gì thì tôi hoàn toàn không thể nào đoán biết được.

Đáng tiếc là ngày hôm nay Đường Thiên Trọng không hề đến đình sen chỗ tôi ở.

Vô Song đã đi hỏi mấy lần liền, nghe nói ngài đã hồi phủ từ lâu, có điều bệnh tình của Nhiếp chính vương trở nên nghiêm trọng, hầu gia chẳng thể nào an tâm nổi, nên hiện đang ngồi bên cạnh phụ thân, nhất thời không đến đây được.

Tôi không biết trong lời nói này còn ẩn chứa bao điều, nhưng nếu như có liên quan tới Nhiếp chính vương Đường Thừa Sóc, thì đã không còn đơn giản là quan hệ giữa người cha hiền, con thảo nữa. Trên có Thái hậu, Hoàng thượng, dưới có thần dân bách tính, không biết có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn trừng trừng vào những động tĩnh xảy ra trong phủ Nhiếp chính vương. Những chuyện nhi nữ thường tình bị đặt sang một bên cũng là điều hoàn toàn nằm trong dự liệu.

Tôi đợi đến tận giờ Hợi vẫn không thấy ngài tới, không chịu nổi sự mệt mỏi sau cả ngày vất vả, tôi đặt chiếc túi thơm sang bên gối rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Đang lúc ngủ ngon nhất thì tôi cảm thấy bên cạnh dường như có người, vẫn còn cho rằng mình đang ngủ mơ, vội vã đẩy ra thì lại càng bị ôm chặt hơn. Cùng lúc ấy vầng trán tôi chợt cảm thấy ướt át, cảm nhận được chiếc hôn nhẹ nhàng trên đó.

Tôi vội vã mở mắt ra, vừa hay nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, đen láy của Đường Thiên Trọng.

Ngài đang nhìn về phía tôi, thấy tôi kinh hoàng, đôi mày lập tức giãn ra rồi nói: “Là ta đây, cứ ngủ tiếp đi”.

Tôi chống người dậy, nhìn ra chiếc đèn nhỏ chập chờn trong phòng rồi hỏi: “Bây giờ là canh mấy rồi?”

“Sắp canh tư rồi, ta chợp mắt một lát rồi phải nhập cung luôn”.

Ngài cầm chiếc túi thơm lên rồi hỏi: “Tại sao lại là bạch hổ?”.

Tôi liền đáp: “Những hoa văn hổ có thể trừ tà đón điềm lành, tránh tai cầu phúc. Từ cổ chí kim bạch hổ luôn được tán tụng là thần tướng dũng mãnh, oai phong. Hầu gia địa vị cao quý, lại là người anh hùng lẫm liệt, rất xứng với hình ảnh loài bạch hổ, không còn ai thích hợp hơn ngài”.

“Ồ”. Ngài cầm chiếc túi thơm trong tay ngắm nghía, đột nhiên lại cau mày hỏi: “Vậy tại sao không thêu hoa văn rồng cho ta? Ta ngược lại cảm thấy rồng lượn cửu thiên, uy bá thiên hạ lại càng phù hợp với bản sắc nam nhi đại trượng phu hơn”.

Lúc nói câu này, ngài đang tựa người vào thành giường, sắc mặt hiện lên tươi tắn, hân hoan lạ thường. Ánh mắt lấp lánh, hào hùng, tráng chí, đúng là khí chất của con người có thể đạp cả thiên hạ dưới chân mình.

Từ lâu tôi đã biết ngài có dã tâm không nhỏ, chí tại thiên hạ, nhưng hôm nay ở trên giường nghe ngài nói ra mà không hề đắn đo, sợ hãi, che giấu điều gì, thật sự khiên tôi toát mồ hôi lạnh, chỉ còn biết mỉm cười nói: “Tự cổ, trái thanh long, phải bạch hổ, hai thần thú đồng hàng thiên hạ, không hề phân biệt cao thấp, trên dưới”.

“Thật sao?”. Đường Thiên Trọng chăm chú nhìn tôi rồi chậm rãi cất lời: “Lẽ nào nàng không cảm thấy ta thích hợp trở thành chủ nh

Chia sẻ truyện tới bạn bè:

Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay Tags:
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Ngôn tình – Chớ cười ta hồ vi (Sắm vai Đát Kỷ) (Phần 1/2)
Ngôn tình – Giường đơn hay giường đôi ( Cầm Sắt Tỳ Bà ) (Phần 1/2)