Chúa tể của những chiếc nhẫn – Tập 8

Post in by
Thể Loại: Đọc Tiểu Thuyết Nước Ngoài
Tags:

CHƯƠNG 1

SỰ RA ĐI CỦA BOROMIR

Aragorn phóng vội lên đồi. Cứ chốc chốc ông lại cúi người

xuống nền đất. Những người hobbit đi rất nhẹ nhàng, và dấu chân

của họ không dễ nhận ra thậm chí đối với một Ranger, nhưng cách

không xa nguồn của một con suối cắt ngang con đường, ông nhìn

thấy cái mà ông tìm trên một nền đất ướt.

“Tôi đã tìm đúng dấu vết,” ông tự nói với chính mình. “Frodo

đã chạy lên đỉnh đồi. Tôi tự hỏi là anh thấy đã thấy cái gì ở đó?

Nhưng rồi anh ta đã trở lại theo cùng một con đường, và lại đi

xuống đồi trở lại.”

Aragorn ngần ngừ. Ông muốn tự mình leo lên cái ghế cao, hy

vọng có thể nhìn thấy cái gì đó có thể chỉ dẫn được ông trong lúc

lúng túng này; nhưng thời gian đang rất cấp bách. Thình lình ông

nhảy vội về phía trước, và chạy vụt lên đỉnh đồi, băng qua những

phiến đá lớn, và chạy lên những bậc thang. Rồi ông ngồi xuống cái

ghế cao và nhìn quanh. Nhưng mặt trời có vẻ đã tối đi, thế giới trở

nên mờ nhạt và xa xăm. Ông quay trở lại hướng Bắc, và không

thấy gì ngoài những ngọn đồi xa, và ông lại thấy từ phía xa một

con chim khổng lồ nhìn như một con đại bàng bay cao trên không

trung, đang chậm chạm hạ xuống thành những vòng tròn lớn về

phía mặt đất. Thậm chí khi ông còn đang quan sát thì đôi tai

thính nhạy của ông đã nghe thấy những tiếng động từ vùng đất

bên dưới, ở phía tây của Dòng Sông. Ông tuồng như hoá đá. Có

những tiếng la hét, và trước sự kinh hãi của ông, giữa những tiếng

la hét đó ông có thể nghe thấy được giọng khàn khàn của bọn Orcs.

Rồi thình lình một tiếng tù và lớn được thúc lên mãnh liệt, tiếng

4

của nó vang vọng khắp các ngọn đồi và vọng lại trong các thung

lũng, vượt lên cả tiếng gầm của những ngọn thác.

“Tiếng tù và của Boromir!” Ông kêu lên. “Anh ta đang cần

giúp đỡ!” Ông lao xuống các bậc thang và chạy vội đi, nhảy vụt

xuống đường. “Than ôi! Tất cả nỗi bất hạnh đều đổ xuống đầu tôi

trong ngày này, và tôi luôn có mặt không đúng lúc. Sam đâu rồi

nhỉ?”

Khi ông chạy xuống thì những tiếng la thét càng lớn dần,

nhưng lúc này thì tiếng tù và vang lên đã yếu đi và đầy tuyệt

vọng. Những tiếng thét hung dữ và ầm ĩ của bọn Orcs vang lên, và

thình lình tiếng tù và ngưng bặt. Aragorn lao xuống bậc dốc cuối,

nhưng trước khi ông đến được chân đồi thì những âm thanh đột

ngột tắt đi; và khi ông quay sang trái và chạy về phía chúng thì

chúng rút lui, cho đến khi cuối cùng ông không còn nghe thấy

tiếng chúng nữa. Ông rút thanh gươm sáng loá của mình và thét

lên Elendil! Elendil! rồi ông băng vào hàng cây.

Cách đó khoảng một dặm từ Parth Galne, trong một trảng

đất nhỏ không cách xa khỏi hồ, ông thấy Boromir. Ông đang ngồi

tựa lưng vào một thân cây lớn, như thể đang nghỉ ngơi. Nhưng

Aragorn thấy ông đã bị bắn trúng nhiều mũi tên mang lông chim

đen; thanh gươm của ông vẫn còn trong tay ông, nhưng đã gãy gần

sát chuôi; cái tù và của ông bị gãy đôi bên sườn ông. Nhiều tên

Orcs bị giết, đổ gục quanh ông và nằm rải rác dưới chân ông.

Aragorn quỳ xuống cạnh bạn. Boromir mở mắt và cố thốt lên

lời. Những lời cuối cùng vọng đến. “Tôi đã cố lấy chiếc nhẫn của

Frodo,” ông nói. “Tôi xin lỗi. Tôi đã phải trả giá.” Ông nhìn đảo

qua những kẻ thù đã ngã gục của mình, ít nhất là hai mươi tên

nằm đấy. “Họ bị bắt rồi, những người Hafling ấy, bọn Orcs đã bắt

họ. Tôi nghĩ họ chưa chết. Bọn Orcs trói họ.” Ông ngừng lời và mắt

ông nhắm lại, mệt mỏi. Sau một lúc ông lại cất tiếng.

“Tạm biệt, Aragorn! Hãy đến Minas Tirith và cứu người của

tôi! Tôi thất bại rồi!”

5

“Không!” Aragorn kêu lên, nắm lấy tay bạn và hôn lên trán.

“Anh đã chiến thắng. Rất ít người có được chiến thắng như vậy.

Hãy an nghỉ! Minas Tirith sẽ không sụp đổ đâu!”

Boromir mỉm cười.

“Chúng đi đường nào? Có Frodo ở đấy không?” Aragorn nói.

Nhưng Boromir không trả lời nữa.

“Than ôi!” Aragorn nói. “Thế là người thừa kế của Denethor,

Lãnh Chúa của Ngọn Tháp Bảo Vệ đã ra đi! Thật là một kết cục

đau đớn. Bây giờ tất cả Đội Đồng Hành đều đã rã tan. Chính tôi là

người thất bại. Gandalf đã đặt lòng tin vô ích và tôi. Tôi sẽ làm gì

bây giờ? Boromir đã cậy tôi đến với Minas Tirith, và tim tôi muốn

làm điều đó; nhưng Chiếc Nhẫn và Người Mang Nó ở đâu? Làm

sao mà tôi tìm được họ và bảo vệ Nhiệm Vụ khỏi tai hoạ?”

Ông quỳ một lúc, cúi người trong nước mắt, vẫn còn nắm

chặt tay của Boromir. Legolas và Gimli tìm thấy ông như thế. Họ

đến từ dốc tây của ngọn đồi, lặng lẽ, trườn qua những ngọn cây

như thể họ đang săn đuổi. Gimli cầm rìu trong tay, và Legolas

cầm con dao dài: tất cả tên của chàng đã bắn hết. Khi họ đi vào

trảng cỏ thì họ ngừng lại trong sững sờ; và họ đứng một lúc, đầu

gục xuống trong đau buồn; vì dường như họ đã rõ những gì vừa

diễn ra.

“Than ôi!” Legolas nói, bước đến bên cạnh Aragorn. “Chúng

tôi đã săn đuổi và giết nhiều tên Orcs trong rừng, nhưng đáng lý

chúng tôi đáng ra nên ở đây. Chúng tôi đến khi nghe tiếng tù và

nhưng có vẻ như đã quá trễ. Tôi sợ là các anh đã lãnh những vết

thương chết người.”

“Boromir chết rồi,” Aragorn nói. “Tôi không sao, vì tôi không

ở đấy với anh ấy. Anh ấy đã ngã xuống khi đang bảo vệ các hobbit,

trong khi tôi còn ở trên đồi.”

“Các hobbit!” Gimli kêu lên. “Họ đâu rồi? Frodo đâu?”

“Tôi không biết,” Aragorn mệt mỏi nói. “Trước khi qua đời

Boromir nói với tôi rằng bọn Orcs đã bắt được họ; anh ấy không

nghĩ rằng họ đã chết. Tôi đã cử anh ấy đuổi theo Merry và Pippin;

6

nhưng tôi không kịp hỏi anh ấy xem Frodo hay Sam có ở cùng anh

ấy không: đã quá trễ rồi. Tất cả những gì tôi làm vào ngày hôm

nay đều sai lầm cả. Bây giờ thì ta làm gì đây?”

“Trước tiên chúng ta phải chăm sóc người đã ngã xuống,”

Legolas nói. “Chúng ta không để anh ấy nằm đây như một cái xác

thối giữa những tên Orcs nhơ bẩn này.”

“Nhưng chúng ta phải nhanh lên.” Gimli nói. “Ông ấy không

muốn chúng ta nấn ná lâu đâu. Chúng ta phải theo dấu bọn Orcs,

nếu như vẫn còn hy vọng rằng còn bất kỳ ai trong số Đội Đồng

Hành chúng ta vẫn còn sống và bị bắt làm tù binh.”

“Nhưng chúng ta không biết Người Mang Chiếc Nhẫn có đi

với họ hay không,” Aragorn nói. “Chẳng lẽ chúng ta bỏ rơi anh ta

ư? Trước tiên chúng ta phải đi theo anh ta chứ? Trước mặt chúng

ta bây giờ là một lựa chọn khó khăn!”

“Thế thì trước tiên chúng ta hãy làm cái mà chúng ta phải

làm,” Legolas nói. “Chúng ta không có thời gian hay dụng cụ để

chôn cất đồng đội của mình một cách hoàn chỉnh, hay để xây cho

anh ấy một ngôi mộ. Chúng ta có thể đắp cho anh ấy một ụ đá.”

“Việc này rất vất vả và khá lâu: ở gần bên bờ nước không có

đá cho chúng ta dùng,” Gimli nói.

“Thế thì chúng ta hãy đặt anh ấy vào một con thuyền cùng

với vũ khí của anh ấy, và vũ khí của những kẻ thù đã bị anh ấy

đánh bại,” Aragorn nói. “Chúng ta sẽ gửi anh ấy xuống Những

Ngọn Thác Rauros và giao anh ấy cho dòng Anduin. Dòng Sông

Gondor ít nhất sẽ chăm sóc không cho những sinh vật ma quái

xâm phạm đến xương cốt của anh ta.”

Họ nhanh chóng kiểm tra thi thể của bọn Orcs, tập trung

gươm kiếm của chúng lại, đặt những cái mũ trụ và khiên thành

một đống. “Nhìn kìa!” Aragorn kêu lên. “Chúng ta vừa tìm thấy

một dấu hiệu!” Ông nhặt lên khỏi đống vũ khí ghê gớm hai con

dao, lưỡi mỏng, đen, gắn đầy những viên ngọc nhỏ màu đỏ.

“Những thứ này không phải đồ của bọn orc!” ông nói. “Những

người hobbit mang những thứ này. Rõ ràng là bọn Orc đã cướp của

7

họ, nhưng sợ không dám giữ những con dao này, chúng biết rõ

những con dao này là gì: chúng là sản phẩm của Miền Tây, mang

theo những câu thần chú đem lại tai ương cho Mordor. Được, bây

giờ nếu như họ vẫn còn còn sống, những người bạn không vũ khí

của chúng ta, thì tôi sẽ mang những thứ này, hy vọng rằng, sẽ trả

lại cho họ.”

“Và tôi,” Legolas nói, “sẽ lấy tất cả những mũi tên mà tôi có

thể tìm thấy, vì bao tên của tôi đã trống rỗng rồi.” Chàng tìm

trong đống vũ khí trên nền đất và tìm thấy không nhiều những

mũi tên còn nguyên và dài hơn mà bọn Orc quen dùng. Chàng

nhìn chúng thật kỹ.

Còn Aragorn thì nhìn những tên bị giết, ông nói: “Nhiều tên

nằm đây không phải là bọn Mordor. Một số từ phía Bắc, từ Rặng

Núi Sương Mù, theo những gì tôi biết về bọn Orc và chủng tộc của

chúng. Còn những tên khác ở đây thì khá xa lạ với tôi. Đồ đạc của

chúng hoàn toàn không phải làm theo lối bọn Orc!”

Có bốn chiến binh yêu tinh cao lớn, đen đúa, mắt xếch, chân

to và tay lớn. Chúng vũ trang bằng những thanh gươm ngắn to

bản, không phải là những thanh mã tấu cong mà bọn Orc thường

dùng: và chúng có những cái cung bằng thuỷ tùng, có kích thước

và hình dạng giống như những cây cung của Con Người. Trên

những cái khiên của chúng là một thiết bị lạ: một bàn tay trắng

nhỏ ở giữa một vùng đen; ở đằng trước mũ trụ thé

Chia sẻ truyện tới bạn bè:

Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Đọc Tiểu Thuyết Nước Ngoài Tags:
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Tiểu thuyết 18+: How to Marry a Marquis – Julia Quinn
Tiểu thuyết: Almost Forever – Linda Howard