Ngôn tình – Thiên Kim Trở Về – Shisanchun

Post in by
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay
Tags:

lực, là tôi thất sách, đáng ra tôi không nên kết hôn với cô.
Ông lạnh lùng nhìn bà ta, trong mắt không chút tình cảm.
Khưu Uyển Di hoảng hốt, mặt càng tái mét:
- Khánh Tường…
Khổng Khánh Tường dần bình tĩnh lại, ông châm một điếu thuốc, hít một hơi rồi nhả khói, giọng nói lạnh lùng xuyên qua làn khói tỏa:
- Đêm nay cô và Ngọc Phân đi đi, về nhà đi, vé xe tôi đã chuẩn bị sẵn rồi, hai người thu dọn đồ đạc rồi lên đường, chờ chuyện này lắng xuống, chúng ta làm thủ tục ly hôn, chỉ cần cô ngoan ngoãn khóa chặt miệng lại thì cả đời này hai người cũng không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền.
Ông rất bình tĩnh nói ra lời này, như thể đang nói chuyện vớ vẩn không liên quan.
Khưu Uyển Di hoảng sợ, người như bị ai hắt cho gáo nước lạnh, bà ta nhào đến bên Khổng Khánh Tường, nước mắt trào ra. Khó khăn lắm mới có được vị trí này, phải chịu bao khổ sở, còn chưa kịp tác oai tác phúc thì đã phải đi rồi sao?
Bà không cam lòng, không cam lòng.
Khưu Uyển Di nắm quần Khổng Khánh Tường, khóc nói:
- Khánh Tường, em biết là em không tốt, anh tha thứ cho em lần này đi, về sau em sẽ không làm gì để anh mất mặt nữa, anh đừng ly hôn em.
Khổng Khánh Tường cười lạnh:
- Khưu Uyển Di, đây là vấn đề tố chất, cô không có tu dưỡng, không có khí chất, ngoài khuôn mặt dễ nhìn ra thì cô có cái gì? Căn bản cô không hề xứng đáng được đứng bên cạnh tôi, giờ thanh danh của cô đã thối tha lắm rồi, ở bên tôi chỉ làm liên lụy tôi thôi. Tôi tự hận mình đã không sớm nhìn thấu điều này, chỉ là nghĩ đến tình cảm nên mới ngu xuẩn đưa ra quyết định kết hôn với cô, giờ tôi muốn sửa sai. Khưu Uyển Di, chúng ta thoải mái chia tay thôi, tôi sẽ không để cô chịu thiệt đâu.
Khưu Uyển Di thấy ông nói rất nghiêm túc, biết ông đã hạ quyết tâm, lòng bà vừa khổ sở, vừa tức giận lại vừa sợ hãi, còn cả cảm giác oán hận, những cảm xúc này tra tấn bà, khiến Khưu Uyển Di không nhịn được mà gào lớn.
- Khổng Khánh Tường, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy, vì anh tôi chịu biết bao đau khổ, tuổi xuân của tôi đều hoài phí vì anh, sao anh có thể vô lương tâm như vậy.
Bà ta như nổi điên, xông lên đấm đá Khổng Khánh Tường.
Khổng Khánh Tường dùng sức đẩy bà ta ra, chỉ vào bà ta cười lạnh:
- Khưu Uyển Di, vì sao tôi không thể làm thế với cô, đừng có nói như cô phải chịu nhiều thiệt thòi lắm, cho dù cô khổ sở thì cũng là tự cô cam tâm tình nguyện, tôi không ép cô, là cô cố tiếp cận tôi, hơn nữa có ăn không phải trả tiền là khổ sao? Bao năm qua cô ăn của tôi, dùng của tôi, ở nhà của tôi, cái gì cũng là của tôi, chẳng lẽ cô không muốn trả giá? Trong thiên hạ làm gì có chuyện tốt như vậy, thậm chí tôi còn cho cô cả danh phận, còn cô, cô đã làm gì cho tôi? Cô khiến tôi bị sỉ nhục hết lần này đến lần khác, mất hết thể diện, à, đúng, suýt thì quên, cô còn giúp tôi nuôi dạy được một đứa con gái không biết liêm sỉ. Khổng Khánh Tường tôi có thân phận gì? Sao có thể giữ lại loại đàn bà như cô ở bên cạnh? Giờ, cô dắt đứa con gái vô liêm sỉ của cô cút ngay ra khỏi đây, càng xa càng tốt.
Khưu Uyển Di nằm lỳ trên giường, đau khổ khóc lớn, không còn nói được gì. Bỗng nhiên bà ta lại nhào lên, ôm lấy Khổng Khánh Tường, môi lạnh như băng dán lên mặt, lên trán, lên môi ông ta, vừa hôn điên cuồng vừa nói:
- Khánh Tường, đừng đối xử với em như vậy, em yêu anh, nghĩ lại những ngày hạnh phúc lúc trước của chúng ta đi, sao anh có thể nhẫn tâm như vậy, Khánh Tường… Khánh Tường….
Bà ta cố gắng tỏ ra xinh đẹp, quyến rũ, cố gắng để ông thích nhưng bà ta lại không hề biết, giờ bà đang tóc tai hỗn độn, son phấn nhòe nhoẹt, mấy hôm nay tinh thần lo âu khiến nếp nhăn ở khóe mắt hiện rõ, giờ trông vừa già lại vừa xấu.
Khổng Khánh Tường phiền chán đẩy bà ta ra, cười lạnh nói:
- Giờ cô tự soi gương xem cái mặt quỷ này của cô có đáng để tôi yêu? Chắc nhiều năm trước đã từng có nhưng giờ, thấy cô là tôi đã thấy phiền chán, tôi rất hối hận vì đã kết hôn với cô, đây là chuyện ngu xuẩn nhất cả đời tôi.
- Khổng Khánh Tường, anh là tên khốn kiếp. Anh không sợ tôi ra ngoài nói chuyện xấu của anh cho các phóng viên.
Khưu Uyển Di vừa xấu hổ vừa giận dữ, liều lĩnh hét lớn.
Khổng Khánh Tường nhìn bà ta, ánh mắt như thể đến giờ mới biết bà ta vậy, sau đó bật cười:
- Khưu Uyển Di, cô đang uy hiếp tôi? Giỏi lắm, cô chắc chắn, chắc chắn là muốn uy hiếp tôi chứ?
Ánh mắt ông ta dần sắc lạnh như một cây đao.
Nhất thời, Khưu Uyển Di lại nhũn xuống, bà ta tuyệt vọng gào khóc:
- Không phải, em không muốn uy hiếp anh, em sẽ không nói gì cả…
Khưu Uyển Di khóc đến khàn giọng, bởi vì bà biết, mọi thứ không thể cứu vãn được nữa rồi…
Khổng Khánh Tường vỗ vỗ đầu bà ta cười nói:
- Thế mới ngoan chứ, chống đối tôi chẳng phải là cô muốn chết sao? Cô biết tính tình tôi rồi đó, cô sẽ không ngu xuẩn đến thế chứ.
Nói xong, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng:
- Trong nửa tiếng, thu dọn hết đồ đạc của cô, đến giờ, bất kể cô dọn xong hay chưa tôi sẽ vẫn đá cô ra ngoài, đến lúc đó cô đừng có hối hận.
Khưu Uyển Di biết đã chẳng còn gì, cân nhắc lợi hại, vội đứng dậy lấy vali trong tủ ra, đầu tiên là cất hết trang sức vào, ban đầu còn sợ Khổng Khánh Tường không cho, sau thấy ông ta không nói gì thì cũng yên tâm.
Đã không còn danh phận thì cũng phải cố kiếm thêm chút tiền.
Bà ta lại lấy sổ tiết kiệm, quần áo hàng hiệu dọn hết đi. Khổng Khánh Tường ở bên nhìn, cũng chẳng nói gì. Dù sao ông ta chỉ định cho bà ta ngần ấy tiền, giờ bà ta lấy nhiều thì sau này trừ bớt đi, ông ta cũng không phải là loại người coi tiền như cỏ rác.
Khưu Uyển Di xách vali đang chuẩn bị rời đi, nhưng nghĩ tới việc mình thua trên tay Cố Trường Khanh, bà ta cũng không cam lòng, muốn trước khi đi cũng phải để Cố Trường Khanh không được an ổn.
Bà ta xoay người nhìn Khổng Khánh Tường nói:
- Khánh Tường, dù sao cũng từng là vợ chồng, tôi vẫn muốn nhắc nhở anh một câu, con gái anh không phải kẻ dễ dây dâu, chuyện lần này nhất định là nó làm, anh đừng để nó xỏ mũi.
Khổng Khánh Tường hừ lạnh:
- Tôi đã điều tra rõ ràng rồi, chuyện này là do nhà Triệu Nghị làm, cũng vì cô ngu xuẩn, đánh chó đến đường cùng nên mới khiến chuyện không thể cứu vãn được thế này, mới khiến tôi hạ quyết tâm ly hôn với cô. Bên cạnh tôi không thể giữ lại loại người ngu xuẩn như cô được.
- Anh thực sự tin con gái mình thế sao? Chuyện này chưa biết chừng là nó cố ý làm thế, còn nó mới là người đứng sau, hạ độc thủ.
Khưu Uyển Di chưa từ bỏ ý định.
- Nó đứng sau màn hạ độc thủ thế nào, nó có khả năng gì? Tôi đã điều tra rõ rồi, đêm phá thai nó chỉ ở nhà, cháu gái của vú Dung thì đau đầu ngủ sớm, bên cạnh nó có ai giúp nó làm chuyện này được, không phải là cô định nói nó nhờ người qua đường làm chứ.
- Nó có thể thuê thám tử tư.
Khổng Khánh Tường cười:
- Cô nghĩ được thì tôi không nghĩ được sao? Thám tử tư toàn thành phố này tôi đều đã điều tra, tuy bọn họ không thể tiết lộ bí mật của khách hàng nhưng số tiền lớn như vậy, lại uy hiếp đến cả mạng sống mà vẫn chẳng ai nhận mình có liên quan đến việc này hết.
Khưu Uyển Di còn định nói thêm gì đó thì Khổng Khánh Tường đã mất kiên nhẫn đẩy bà ta ra khỏi cửa:
- Con gái tôi tôi hiểu, cô đừng quan tâm, giờ cho dù cô có chứng minh được việc này là do Trường Khanh làm thì tôi cũng không thay đổi quyết định ly hôn đâu, cô tỉnh táo lại đi.
Khưu Uyển Di bất đắc dĩ, chỉ đành xách vali đi xuống lầu.
- Rồi anh sẽ phải hối hận.
Xuống đến lầu hai, Khưu Uyển Di nói vọng lên.
Khổng Khánh Tường hai tay ôm ngực, cười lạnh nhìn theo.

Chương 88
- Cái gì, cha muốn đuổi chúng ta đi?
Khổng Ngọc Phân đứng trong phòng, ngơ ngác nhìn Khưu Uyển Di, hoàn toàn bị đả kích. Cô ta hoảng hốt đi đi lại lại:
- Con đi xin cha, đều là lỗi của con…
Nói xong vội chạy ra ngoài, Khưu Uyển Di vội vàng kéo cô ta lại.
- Vô dụng thôi, nên cầu mẹ đã cầu rồi, mẹ theo ông ta bao nhiêu năm, hiểu rất rõ con người ông ấy, nếu ông ấy đã hạ quyết tâm thì sẽ không dễ dàng thay đổi, chuyện mấy hôm nay đã khiến ông ta quyết tâm rồi, ông ta ghét mẹ, cảm thấy mẹ không xứng với ông ta, nói thêm nữa cũng là vô dụng thôi.
Hai chân Khổng Ngọc Phân mềm nhũn, ngồi phệt xuống đất, sau đó bụm mặt khóc òa. Khó lắm mới được thành công chúa, giờ lại bị đánh về nguyên hình.
- Mẹ, con không cam lòng, con thực sự không cam lòng, chẳng lẽ chúng ta cứ thế mà đi?
Khưu Uyển Di nghiến răng, cố nhịn nước mắt nhưng vẫn không khống chế được mà rơi xuống.
- Con nghĩ mẹ cam lòng? Vì bây giờ mà mẹ phải trả giá biết bao nhiêu? Nhưng không cam lòng thì làm được gì? Cha con đã quyết tâm thì chẳng lẽ mẹ dám chống đối ông ta? Mẹ

Chia sẻ truyện tới bạn bè:

Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay Tags:
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Ngôn tình – Mĩ Nam Bức Hôn
Ngôn tình – Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh