Ngôn tình – Bức Thư Bị Lẵng Quên – Cố Tây Tước

Post in by
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay
Tags:

Truyện ngôn tình: Bức Thư Bị Lẵng Quên - Cố Tây Tước

Giới thiệu

Khi đi hiến máu, cô nhìn thấy chữ ký trên danh sách hiến máu rất đẹp, và cô bị mẫu chữ ký đó thu hút, do quá rảnh rỗi cô vơ lấy tờ giấy nháp bên cạnh và mô phỏng lại, vì thế mà lúc đó có một nam sinh anh tuấn quay lại lấy di động bỏ quên bỗng nhiên sững lại như chợt có suy nghĩ gì đó, nheo mắt hồ nghi nhìn cái tên cô đã viết… Có lẽ đó là tên anh ta.

Sau vài lần gặp gỡ tình cờ, cuối cùng lại gặp anh trong buổi gặp gỡ học sinh cũ của trường trung học.

Lúc ra về, lão đại của khoa ngoại giao, anh chàng cơ trí mà khiêm tốn, nghiêm chỉnh mà chín chắn đó rất lịch sự nho nhã nói một câu, “Anh đã từng viết cho em một bức thư, em còn nhớ không?” Rất lâu sau đầu óc An Ninh vẫn còn hỗn loạn, điều anh nói có nghĩa là… Cô đã từng từ chối Từ Mạc Đình?

Mọi người thường hay lãng phí những năm tháng thanh xuân của mình khi còn trẻ, chỉ hy vọng rằng khi quay đầu nhìn lại, sẽ không thấy hối tiếc…

Mục lục

Chương 1: Xương sườn số ba

Chương 2: Đội cổ vũ

Chương 3: Họp mặt học sinh cũ

Chương 4: Danh chính ngôn thuận

Chương 5: Phản khách vi chủ

Chương 6: Nóng lạnh tự biết

Chương 7: Không muốn làm tổn thương em thì đừng làm

Chương 8: Trận tuyết đầu tiên

Chương 9: Ký ức xanh xao

Chương 10: Điều gì đáng quý nhất

Ngoại truyện 1: Tuần trăng mật ở Lima

Ngoại truyện 2: Cuộc sống thường ngày sau hôn nhân

Ngoại truyện 3: Mặt trời mọc ở phương Đông (Mao Mao)

Ngoại truyện 4: Trương Tề đẹp trai vào nhầm giới đồng tính

Chương 1: Xương sườn số ba

Lý An Ninh đang giao dịch tên miền trên mạng trong phòng sách, muốn chuyển nó từ Godaddy sang name.com, nhưng đứng sau Godaddy là một kẻ cực kỳ biến thái, khiến An Ninh vô cùng bối rối. Lúc này, trên MSN, Mao Mao gọi tới, hỏi cô khi nào thì về trường, sẵn tiện gửi gấp một bản đề cương thí nghiệm tuần ba năm hai. An Ninh vừa thấy đã sợ, quả nhiên công việc thực sự của nghiên cứu sinh chính là làm ô sin cho giáo viên hướng dẫn, đến cả việc giúp chuyển nhà cũng có trong đề cương… [MSN: đồng nghĩa với “MSN Messenger”, là dịch vụ nhắn tin nhanh theo cách nói lóng trên Internet.]

An Ninh: “Có thể gọi công ty chuyển nhà không?”

Mao Mao: “Bà chi tiền, tôi đồng ý.”

An Ninh: “…”

Mao Mao: “Phải rồi, Meo Meo, hôm nay là ngày Mười một tháng Chín.”

An Ninh: “Ờ.”

Mao Mao: “Bà nói coi, ngày trọng đại như vậy, bọn mình có nên gọi điện thoại hỏi thăm tổng thống Mỹ không nhỉ?”

An Ninh: “Điện thoại đường dài đắt lắm, nói bớt vài câu đi.”

Mao Mao: “Bà định nói gì?”

An Ninh: “À… Năm nào chẳng có ngày này…”

Ngày tháng làm nghiên cứu sinh năm hai của Lý An Ninh là thế này đây, mỗi sáng bảy giờ thức dậy, YY nửa tiếng, quay về hiện thực, sau đó làm ô sin tạp dịch, làm thí nghiệm, SPSS, lại làm thí nghiệm, lại làm ô sin, rồi power point… [YY: Một game thay trang phục cho nhân vật ảo trên mạng, được dân mạng dùng để chỉ việc thay quần áo; SPSS (Statistical Package for the Social Sciences): một chương trình máy tính phục vụ công tác thống kê.]

Hôm nay An Ninh vừa ra khỏi cửa thì chạm mặt Tường Vy ở phòng kế bên: “Meo Meo à!”

An Ninh: “Chào buổi sáng.”

Sắc mặt Tường Vy đột nhiên hung dữ: “Tại sao tôi phải dậy sớm như vậy chứ? Tại sao ngày nào tôi cũng phải thức thâu đêm để viết báo cáo chứ? Tại sao tôi không có người yêu? Bà nói xem là tại sao hở?”

An Ninh: “Việc đó… Thật ra tôi cũng đâu có bạn trai…”

Tường Vy: “Không được, hôm nay tôi nhất định phải xin nghỉ học, tôi muốn đi tìm bạn trai! Meo, bà nghĩ cách giúp tôi xin phép lão thái bà đi!”

An Ninh: “Nếu vậy thì… bịa một lý do nào đi!”

Tường Vy bỗng nhiên im lặng nhìn thẳng Lý An Ninh: “Kỳ lạ, con gái như bà, từ khuôn mặt dáng người đến đầu óc chả chê vào đâu được, sao lại không có bạn trai nhỉ?”

An Ninh cũng nổi giận: “Đúng vậy đó! Có lẽ yêu cầu của con trai thời nay thấp quá…”

Tường Vy: “… Tôi rốt cuộc cũng biết tại sao rồi…”

Cuối tuần, An Ninh cưỡi con xe mới của cô về nhà, trước đây cô đã từng mua hai chiếc xe đạp, một chiếc bị trộm, một chiếc bị Mao Mao trấn mất đến giờ vẫn chưa trả, lần này cô bạo tay không chỉ mua một chiếc xe “cừu non”, còn mua thêm hai cái khóa nữa. An Ninh đi trên đường, đón những cơn gió thổi đến, cô cảm thấy đạp xe là một cảm giác thật thoải mái.

Sau đó, đúng lúc cô đang cảm thấy dễ chịu nhất thì đâm sầm phải một chiếc xe hơi, sự tình là thế này: cô vào cua, và đâm cái rầm.

Lý An Ninh đứng lên, “cừu non” của cô “xì xì” một lúc, rồi tắt lịm…

“Cô gái trẻ, cháu không sao chứ?”

“Cừu của tôi… Em ơi mau sống lại đi…”

Bác tài xế xem ra nghe mà chẳng hiểu gì, vì thế, hỏi lại một lần nữa: “Cháu có bị thương không? Có muốn chú đưa đến bệnh viện kiểm tra không?”

An Ninh thở dài, phủi phủi bụi bám trên người: “Cháu không sao. Chú cho cháu xin cái danh thiếp đi, nếu cừu nhà cháu thật sự có mệnh hệ gì…” Quay đầu lại, cô thấy nguyên vết trầy dài trên cửa xe ô tô sáng bóng: “Ách… Thôi bỏ qua đi, tự cháu nhặt xác nó về vậy.”

Bác tài: “…”

Đúng lúc này có một người đi ngang qua, anh ta không nhìn cô, nhưng An Ninh lại rất tinh mắt nhìn thấy anh ta nở một nụ cười.

Lý An Ninh sau này mới nhớ ra, người đó chính là sư huynh ở khoa cô học, rất nổi tiếng… Tuy nhiên cô không biết vì sao anh ta lại nổi tiếng.

Một tuần sau sự kiện của “bé cừu”, tâm trí An Ninh vẫn còn để trên mây đến nỗi vào nhầm lớp bồi dưỡng âm nhạc, và rồi cô bị gọi lên trả lời, thật hết sức đau thương.

Thầy giáo: “Điểm đặc sắc của Vltava là ở chỗ nội dung cùng tiết tấu không ngừng lặp đi lặp lại… Vậy tiết tấu được lặp lại này biểu đạt cái gì?” [Vltava: chương thứ hai của liên khúc thơ giao hưởng Má vlast (Tổ quốc tôi), tác giả: Bedrich Smetana (Séc).]

An Ninh: “Lặp lại… Lặp lại… Ực… Chính là… Dãy số thập phân tuần hoàn vô hạn…”

Cả hai bên đều không hiểu gì.

Thầy giáo nghiêm mặt: “Vậy, em thấy giai điệu này thích hợp vận dụng vào chỗ nào? Biểu hiện cảm xúc gì?”

An Ninh nhỏ giọng nói: “Thích hợp làm đồng hồ báo thức…”

Thầy giáo: “Cuối giờ em ở lại gặp tôi một chút.”

Đây là lần đầu tiên trong đời Lý An Ninh bị bắt ở lại sau giờ học.

Tất cả học viên vừa ra về vừa nhìn cô cười trộm, sau khi người cuối cùng liếc mắt rời đi, An Ninh bị thầy giáo gọi vào, úp mặt vào bảng đen mà suy nghĩ lỗi lầm.

Vltava (La Moldau) được trích từ liên khúc thơ giao hưởng Tổ quốc tôi của Smetana. Với nhạc điệu tinh tế uyển chuyển, nhạc sĩ đã khắc họa phong cảnh tươi đẹp ven bờ sông Vltava, miêu tả phong tục tập quán của người dân Séc, bằng những nốt nhạc mang phong cách riêng thổ lộ tình yêu tha thiết với tổ quốc… Tình yêu…

An Ninh bắt đầu hoa mắt, con ngươi đảo một vòng, liếc nhìn về phía danh sách học viên được khen thưởng viết ở góc bảng đen.

Tiền Lâm Lâm, Lý Ba, Từ Mạc Đình… Từ Mạc Đình… Mạc Đình… An Ninh bỗng nhiên mắc cười, Mạc Đình, có phải cha mẹ anh ta hy vọng anh ta vĩnh viễn đừng bao giờ dừng lại hay không?

Bộ dạng hết sức chăm chú học hỏi của An Ninh khiến thầy giáo nghiêm khắc rốt cuộc cũng mỉm cười hài lòng, liền nói: “Hôm nay đến đây thôi, em có thể về rồi, lần sau nhớ chú ý hơn.”

An Ninh: “Dạ.” Lần sau chắc chắn em sẽ không đến nhầm phòng học nữa đâu.

Buổi sáng sau khi làm thí nghiệm xong, An Ninh tới thư viện chỉnh lý tài liệu, nhân tiện trả hai quyển sách lần trước mượn. Hôm nay trong thư viện rất vắng, chỉ có bốn, năm người đang xếp hàng, theo thói quen lúc đứng chờ cô lơ đãng nhìn về phía trước… Lần này cô thấy một bóng dáng cao gầy, chà, đầu cô chỉ tới chỗ xương sườn số ba của anh ta.

Sau đó cô nghe được cô thủ thư mặt đen hay cằn nhằn cô thường xuyên nợ hạn trả sách nói: “Bạn học viên, thẻ của cậu hết hạn rồi.”

An Ninh giật mình, nhìn bóng người phía trước, chỉ nghe thấy anh ta nói: “Thế để em viết hóa đơn vậy.”

Bái phục, bình thường cô chỉ dám gật gật đầu xin lỗi cô “mặt đen” mà thôi.

Cô “mặt đen” nói: “Cậu nghĩ đây là cửa hàng sao? Mau đi đổi thẻ rồi đến mượn sách.”

Đối phương trầm ngâm, An Ninh không biết tại sao lại dũng cảm thò đầu vào: “Vậy, dùng thẻ của em đi.”

Kết quả là cô “mặt đen” nghiêm mặt quẹt thẻ.

Anh ta nhận sách, liếc nhìn cô: “984932, số của tôi.”

An Ninh xua tay: “Chỉ cần bạn trả sách là được rồi.”

Đối phương chần chừ một lúc, nói tiếng cảm ơn rồi gật đầu rời đi.

An Ninh làm xong tổng kết rồi về ký túc xá, lúc ấy đã gần bảy giờ, vừa vào cửa cô liền giật mình khi nhìn thấy Mao Mao đang cọ mông vào tường.

“Chẳng lẽ… có khỉ xổng chuồng ư?”

Mao Mao khinh khỉnh: “Tại tôi ngồi lâu quá, mông xem chừng là lên sởi r


Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay Tags:
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Ngôn tình – Tam sinh tam thế – Chẩm thượng thư
Ngôn tình – Đã từng, không cách nào biến mất