Ngôn tình – Mị Công Khanh – Lâm Gia Thành (Phần 2/4)

Post in by
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay
Tags: ,

đọc truyện ngôn tình Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành full trọn bộ hoàn(Phần 2/4)

Chương 90: Lý do Nhiễm Mẫn thích Trần Dung

Nhiễm Mẫn nhìn Trần Vi khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, tư thế tuyệt vời.

Nhìn y, trong mắt Trần Vi lúng liếng, vẻ xấu hổ vui mừng khi nữ nhi gả đi đủ có thể khiến bất cứ nam nhân nào trên thế gian đều mềm lòng.

Nàng ta nhìn y, trong ánh mắt tràn ngập chờ mong.

Trong sự chờ mong của nàng ta, y không hề vươn tay ra.

Dần dần, động tác cầm chén của Trần Vi đã không thể tự ức chế mà run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ cũng dần dần chuyển thành trắng bệch.

Dần dần, nước mắt như châu, lông mi cong dài, nàng ta nhìn y, trên khuôn mặt trắng bệch, trong ánh mắt, sự chờ mong khát vọng ái mộ đều hiện ra một loại tỉ mỉ chuẩn bị, trang điểm quá mĩ.

Nhiễm Mẫn chỉ liếc nhìn nàng một cái, rồi lặng lẽ ngẩng đầu lên.

Ánh mắt y chuyển về phía góc phòng, khóe miệng nhếch lên, cười cười, cất giọng trầm thấp: “Trong Trần phủ, không phải còn có một A Dung sao?”

Lời vừa thốt ra, Trần Công Nhương mở to mắt, Trần Dung quay đầu, ánh mắt sáng ngời cực kỳ phức tạp nhìn về phía y.

Môi Trần Vi run run, nhưng mà tư thế hành lễ của nàng ta vẫn đẹp đến cực điểm, động lòng người đến cực điểm. Nàng ta cắn môi, như hoa lê yếu ớt, trong ánh mắt, lại mang theo quật cường: Quả nhiên, tình cảnh này vẫn xảy ra. Có điều như vậy cũng tốt, Trần Công Nhương ở đây, người sẽ cho Nhiễm Mẫn một lời giải thích, Trần Dung cũng đã ở đây, nàng sẽ hiểu được, thứ không thuộc về nàng thì vĩnh viễn cũng đừng nên hành động thiếu suy nghĩ.

Tuy rằng Trần Vi và Trần Dung quen biết không lâu, nhưng nàng ta cảm thấy mình rất hiểu vị tộc muội này. Trần Dung là người thoạt nhìn ngay thẳng, làm việc lại có chút âm trầm, sau khi phát hiện Nhiễm Mẫn đối với Trần Dung có hứng thú, Trần Vi vẫn sợ hãi muội tử thân phận thấp kém, diện mạo tục diễm này sẽ thừa dịp mình chưa chuẩn bị, lén lút leo lên giường của Nhiễm tướng quân, khiến y đáp ứng cưới nàng làm thê.

Phải biết rằng, Nhiễm tướng quân có thể là nam nhi vĩ đại duy nhất trên thế gian này không cần để ý thế nhân chê bai, mà cưới muội tử thân phận thấp kém làm thê tử. Loại dụ hoặc này quá lớn.

Nàng ta nghĩ, cho dù là Nhiễm tướng quân hay là Trần Dung đều là người thông minh, đối với loại người thông minh này, để sự tình phơi bày ra chỗ sáng, vĩnh viễn cũng tốt hơn so với che lấp nó đi.

Quả nhiên, Trần Công Nhương nhăn mày, hắn nhìn Nhiễm Mẫn, nghiêm túc giải thích: “A Dung ư? Nàng là người Vương Thất lang đã nhìn trúng.”

Bình thường mà nói, một câu như thế đã đủ rồi.

Nhưng mà hiển nhiên Nhiễm Mẫn không thèm quan tâm, y cười cười, nhìn chằm chằm Trần Dung trong bóng tối, phất phất tay, nói: “Trần Dung, đi ra đi.”

Trong ngữ khí có sự thân thiết.

Bốn chữ vừa thốt ra, trong nháy mắt, Trần Công Nhương mặt nhăn mày nhó, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Vi trở nên trắng bệch.

Trần Dung chậm rãi đi ra.

Nàng vẫn cúi đầu, chưa từng nhìn về phía Nhiễm Mẫn, cũng chưa từng nhìn về phía Trần Công Nhương.

Nàng đi đến trước mặt Nhiễm Mẫn, thi lễ với y.

Nàng vừa tới gần y, tay phải Nhiễm Mẫn duỗi ra định kéo cánh tay của nàng.

Nhiễm Mẫn vừa vươn tay ra, trưởng giả ôn hoà hiền hậu như Trần Công Nhương cũng nhịn không được bực tức kêu ra tiếng: “Nhiễm tướng quân, xin chú ý ngôn hành!”

Quát mắng như thế đã là rất nặng.

Tay Nhiễm Mẫn đưa ra giữa không trung thì dừng một chút, y liếc nhìn Trần Công Nhương một cái, lười biếng buông xuống.

Y thuận tay rót một chén rượu, khẽ nhấp một ngụm, nói: “Trần công cần gì khẩn trương? Vương Hoằng ở đây, ta sẽ nói với hắn, trong Trần phủ, chỉ có A Dung này hợp mắt ta.”

Ngữ khí không chút để ý.

Lúc này, mặt Trần Vi đã trắng bệch như tờ giấy, môi của nàng ta bất tri bất giác đã bị cắn đến chảy máu. Tư thế quỳ hành lễ kia đã có chút lắc lư: Nhiễm Mẫn và Trần Dung gặp nhau còn chưa đến vài lần mà, y cũng không phải cái loại người đem tâm đặt trên tư tình với nữ nhi, vì sao, vì sao lần này y chấp nhất như thế?

Không chỉ là Trần Vi, ngay cả Trần Dung lúc này cũng cảm thấy hai chân hư nhuyễn, tim đập như trống. Gần gũi như thế tới gần nam nhân này, đủ loại cảm xúc phức tạp giấu sâu trong linh hồn dũng mãnh ào ra. Chỉ trong nháy mắt, nàng suýt nữa bật thốt lên đáp lời y: Không phải vì yêu, mà là vì trả thù!

May mắn, Trần Dung đã thề lúc này nhất định phải sống sót, nàng quả quyết áp chế hận ý trào ra nơi đáy lòng, cũng áp chế sự xúc động có khả năng hủy hoại cả cuộc đời của mình xuống.

Nhiễm Mẫn nghiêm túc làm Trần Công Nhương thu hồi tức giận, hắn cũng nghiêm túc suy nghĩ.

Hắn nhìn Nhiễm Mẫn, hỏi: “Lấy tài năng của tướng quân, sao lai coi trọng nữ lang như A Dung?” Nói tới đây, giọng nói của hắn trở nên lạnh lẽo, ánh mắt nhìn về phía Trần Dung cũng có phòng bị: “Hay là, tướng quân và A Dung cũng tự định chung thân rồi?”

Hắn dùng một chữ “Cũng”.

Chữ này, tuy là thốt ra nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho Nhiễm Mẫn nhíu mày lại.

Y chậm rãi buông chén rượu.

Ngẩng đầu, Nhiễm Mẫn nhìn Trần Dung, thấy nàng cúi đầu vẫn không nhìn mình, y thở dài một tiếng, nói: “Ta nghe Tôn Diễn nói, nữ lang như nàng vì bằng hữu chi nghị lại dám lấy thân mạo hiểm, không tiếc chạy đến thành Mạc Dương cùng bọn họ chịu chết.”

Một câu thốt ra, tiếng kinh hô nổi lên bốn phía.

Cho dù là Trần Vi hay là chúng phó, lúc này đều trừng lớn mắt, kêu lên sợ hãi, không dám tin nhìn Trần Dung.

Ngay cả Trần Công Nhương cũng vội quay đầu, không hề chớp mắt nhìn Trần Dung.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói đến loại sự tình này!

Trong lòng Trần Dung trào ra sự khổ sở. Tuy rằng nàng đã dặn dò Tôn Diễn, cũng đã dặn dò Vương Hoằng và chúng phó Vương gia, nhưng nàng thật không ngờ, việc này lại truyền ra từ miệng của Nhiễm Mẫn!

Nàng cúi đầu, nhắm mắt, cảm giác chua sót chiếm cứ lòng nàng. Lúc này, trong đầu nàng chỉ có hai chữ: Xong rồi, xong rồi.

Nếu việc này truyền ra, nàng chỉ có thể ở chọn lựa một trong những người Tôn Diễn, Vương Hoằng, còn có Nhiễm Mẫn ở trước mắt cố ý cưới nàng. Về sau, cho dù có Vương Hoằng vĩ đại có ý đồ chứng minh với thế nhân, nàng là người trong sạch, cũng sẽ không có nam nhân khác muốn cưới nàng làm thê tử.

Không có đường để trở về nữa rồi.

Cho dù nàng đến thành Mạc Dương vì lý do gì, là một nữ lang, hành vi của nàng chỉ có một giải thích khiến thế nhân nguyện ý tin tưởng : Bỏ trốn với lang quân, cùng nhau chịu chết!

Nhiễm Mẫn nào biết đâu sự lòng vòng trong đó, y vẫn rất tán thưởng, lần đầu tiên y dùng một loại ánh mắt lửa nóng nhìn một nữ nhân: “Trần công cũng biết, cả cuộc đời này của Nhiễm mỗ nhất định sẽ da ngựa bọc thây. Nếu bên cạnh có một người thật tình như vậy, không tiếc lấy tính mạng làm bạn cùng chung sinh tử, dù có chết dưới vạn mũi tên xuyên tim, cũng là đáng giá.”

Y nhìn Trần Dung, trầm thấp, nói với vẻ rung động: “Bình sinh ta rất ngưỡng mộ Sở bá vương, đáng tiếc, A Dung cũng không nguyện làm Ngu Cơ của ta!”

Nói tới đây, y ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, vung tay áo dài, không hề nhìn Trần Công Nhương và Trần Vi một cái, xoay người rời đi.

Đến khi Nhiễm Mẫn đi xa, trong phòng vẫn là sự im lặng.

Cũng không biết qua bao lâu, giọng nói ôn hòa của Trần Công Nhương truyền đến: “A Dung, con lại đây.”

Trần Dung cất bước chân, chậm rãi đi đến trước mặt y.

Trần Công Nhương nhìn nàng chăm chú, từ từ nói: “Việc ở thành Mạc Dương, con từ từ nói đi.”

“Vâng.”

Trần Dung thi lễ với hắn, cúi đầu, cất tiếng trong trẻo: “Một ngày kia, ta nghe thấy thành Mạc Dương bị vây, Tôn tiểu tướng quân cùng Vương Thất lang đều vây hãm trong thành, không rõ sống chết. Ta, lòng ta bi thống khó có thể tự ức chế. Đối với Tôn tiểu tướng quân, huynh ấy cùng với ta chạy nạn mà quen biết, tình như huynh muội. Đối với Vương Thất lang, khi A Dung lọt vào phủ Nam Dương vương, khi chuẩn bị tự sát, chàng đã mang theo năm ca kỹ tới đổi ta về.”

Nàng nói tới đây, Trần Công Nhương rõ ràng động dung, hắn nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm Trần Dung, từ từ hỏi: “Khi ở phủ Nam Dương vương, con còn chuẩn bị tự sát ư?”

“Vâng.”

Trần Dung trả lời thập phần rõ ràng.

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định, sáng ngời nhìn Trần Công Nhương, nhẹ giọng nói: “Ngày ấy khi được cứu ra, A Dung nghĩ rằng sẽ có một ngày phải trả ơn cứu mạng của Thất lang. Nhưng A Dung chỉ là một nữ tử nào có bản sự báo đáp ân tình? Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể cùng họ chịu chết, tâm mới có thể

Chia sẻ truyện tới bạn bè:

Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay Tags: ,
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Ngôn tình – Thương Hoa Tiếc Ngọc – Thập Tứ Lang (Phần 1/2)
Ngôn tình – Mật thám thiếu niên – Thập Tứ Khuyết, Thanh Ca Mạn