Ngôn tình – Tình yêu nơi đâu – Bộ Vi Lan

Post in by
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay
Tags:

Giới thiệu

Năm 13 tuổi, lần đầu tiên cô gặp anh – người con trai có ánh mắt lấp lánh, giọng hát ấm áp, người con trai đã khiến một cô bé trầm tĩnh như cô có thể sôi nổi bộc lộ hết những suy nghĩ và ước mơ của mình.

3 năm sau, lần đầu tiên cô thực sự gặp lại người con trai đó bằng xương bằng thịt chứ không phải một hình ảnh trong kí ức, thì anh đã quên cô rồi.

Anh, khi đó đã là bạn trai của một người con gái khác, trong mắt anh cũng chỉ nhìn thấy người con gái đó. Vì cô ấy, vì cứu em trai cô ấy, anh phải ngồi tù oan mấy năm. Còn cô, cũng chỉ âm thầm theo đuổi và giúp đỡ anh trong suốt quá trình kháng án.

Trong những năm anh ở tù, người con gái anh yêu đã vì cuộc sống quá khắc nghiệt mà kết thúc sinh mệnh, cũng chính là cô đã giả danh người con gái ấy mà để viết thư cho anh. Cô giấu kĩ tình yêu của mình mà biến thành cô ấy, không phải vì cô muốn nhận được tình yêu của anh, cô chỉ đơn giản là muốn anh giữ lấy niềm tin và tiếp tục sống.

Khi anh được tự do, mặc dù biết tình yêu của anh cũng đóng băng theo cái chết của người con gái ấy nhưng cô vẫn luôn ở bên anh, vẫn âm thầm hy vọng.

“Không cần thề nguyền, không cần kết duyên. Không liên quan gì tới anh hết, em chỉ đang cố gắng để yêu thôi. Một lần, cho dù có phải chết.”

Vậy mà anh lúc này đã khác, không còn là chàng trai cô đã yêu thời niên thiếu nữa. Anh điên cuồng theo đuổi tiền tài danh vọng, tìm mọi cách để vươn lên, chà đạp những kẻ đã vùi dập anh xuống bùn lầy. Quyền lực và tiền bạc khiến anh trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Càng ngày cô càng cảm thấy rõ ràng sự đổi thay của anh. Anh đã không còn là “anh” trong lòng cô và rồi cô đã quyết định ra đi…

Cuối cùng thì anh có thể sống mãi trong quá khứ, vì quá khứ mà bỏ qua hiện tại?

Tác giả

Tuổi đã chẳng ít nhưng tâm trí vẫn chưa trưởng thành.

Cô tin vào lương tâm lương tri, tin trên thế giới vẫn có tình yêu và kỳ tích, tin vào tất thảy những điều tốt đẹp động lòng người, tin rằng cho dù là thứ xấu xí thì vẫn mang trong mình vẻ đẹp chưa hé lộ, tin rằng trong mịt mùng tăm tối tất sẽ có ánh sáng chỉ đường dẫn lối, tin rằng tình yêu vĩnh viễn trong sáng và bền chặt, và nó là con đường duy nhất để nội tâm con người được hoàn thiện, để đời người được trọn vẹn.

Chương 1

Nhờ ánh sáng bên ngoài cửa sổ, Thẩm Hân Địch có thể nhìn thấy nóc nhà của căn hộ kiểu cũ phía đối diện đã bị tuyết phủ dày thành tầng tầng lớp lớp. Những khe hở nơi cửa sổ bị gió lùa vào mấy ngày trước cô đã dán vải bạt để bịt lại, giờ thậm chí còn chẳng thể nghe được tiếng gió. Không khí khô hanh trong phòng vẫn còn sót lại mùi rượu, hương cam thanh mát lẩn khuất lan tỏa trong không trung từ giàn tản nhiệt của điều hòa.

Ánh đèn đường lành lạnh đã tắt, chẳng bao lâu nữa trời sẽ sáng. Và chỉ một lúc nữa thôi, chuyến tàu đầu tiên trong thành phố với lớp tuyết phủ kín trên lưng sẽ kéo còi rồi rầm rập chạy qua phía sau căn hộ nơi cô sống. Thẩm Hân Địch lặng người một lúc lâu nhìn chằm chằm mấy chiếc cốc rỗng đổ ngả nghiêng trên bàn, mới nhận ra mình đã sống những tháng ngày như thế này rất lâu rồi. Vạn vật thay đổi, bốn mùa chuyển giao, có vẻ như những điều đó không ảnh hưởng gì tới cô.

Cô chỉ là đang tồn tại.

Cảm giác ngà ngà say và sự mệt mỏi, buồn ngủ khiến đầu óc cô càng trở nên hỗn độn. Thẩm Hân Địch dùng mũi chân đẩy đẩy Chu Quân đang nằm ở đầu kia của ghế sô pha, anh ta lúng búng đáp lại một tiếng bằng giọng không vui, lật người quay vào phía trong, cánh tay vắt ngang lên thành ghế.

Cô lại một lần nữa khẽ đá vào mông anh ta, đối phương dịch người vào phía trong thêm một chút, cô mới duỗi thẳng hai chân, kéo chiếc chăn đang bị vun thành một đống lên ôm chặt vào lòng.

Khu dân cư kiểu cũ, cách âm rất kém, trong lúc nửa tỉnh nửa mê cô mơ hồ nghe thấy tiếng động cơ ô tô phóng nhanh gấp gáp, rồi liên tiếp sau đó là tiếng ma sát giữa lốp xe và tuyết phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm ở dưới tầng, trong cơn mơ màng Thẩm Hân Địch nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và rất có trật tự dừng lại trên hành lang tầng hai. Sự im lặng đột ngột khiến tim cô đập thình thịch, bất giác toàn thân cô co lại, tay túm chặt một góc chăn.

Xung quanh ngoài tiếng thở đều đều của Chu Quân, tất cả dường như đã đóng băng. Phải rất lâu sau đó, cô mới từ từ thả lỏng những ngón tay đang bấu chặt góc chăn ra, tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.

Cô biết, cô biết chính xác, cho dù là nhờ vào giác quan thứ sáu hay tiếng bước chân quen thuộc vẫn lởn vởn trong tâm trí cô suốt hai năm nay, cô biết người gõ cửa là ai.

Là người cô đã chạy trốn hai năm nay.

Chương 2

Mùa đông năm 1998

Vào buổi chiều cái ngày huyện Vấn Sơn nâng cấp lên thành phố, quảng trường Nhân Dân mới xây chiêng trống vang trời. Một trong những lớp học của trường Vấn Sơn, ngôi trường trung học chỉ được ngăn cách với quảng trường mới xây bằng một bức tường, Thẩm Khánh Đệ chau mày, cố gắng tập trung lắng nghe tiếng của cô chủ nhiệm kiêm giáo viên ngữ văn giữa đám âm thanh ầm ầm như tiếng bom.

Cô giáo Dư khi nói rõ ràng đã cao giọng hơn bình thường rất nhiều, hai bên tóc mai khẽ đung đưa, bà bất lực dừng lại một lát, liếc mắt về phía cửa sổ vài giây, cúi đầu lấy ra một bảng danh sách, ho một tiếng, rồi lại bắt đầu nói.

Lần này, Thẩm Khánh Đệ đã nghe rất rõ. “… Danh sách đoạt giải trong cuộc thi viết văn cấp trường của thành phố Vấn Sơn: Giải nhất, Diêu Nhạn Lam lớp Hai khối Mười một của trường Nhất Trung, Vấn Sơn…” Mặc dù đã dự đoán được kết quả, nhưng trước khi tham gia cuộc thi cô vẫn có tâm lý cầu may, hy vọng chị khóa trên khối Mười một kia vì một lý do nào đó không tham gia kỳ thi lần này, hoặc là cô có thể làm bài tốt hơn Diêu Nhạn Lam một chút. Sự căng thẳng vài giây trước đó giờ cũng dần tiêu tan, suy nghĩ trở về với hiện thực phũ phàng, cô thở hắt ra một hơi dài, khó che giấu nổi sự thất vọng trên nét mặt.

Ánh mắt của cô giáo Dư tìm về phía cuối lớp, dừng lại trên người cô, vẫn giống như mọi lần, giọng bà cất lên đầy tự hào, khích lệ và sự kỳ vọng tha thiết: “Giải nhì, Thẩm Khánh Đệ lớp Một khối Mười trường trung học Nhất Trung, Vấn Sơn…”.

Tất cả các bạn trong lớp đều quay đầu lại, không chút ngạc nhiên, ngay sau đó là tiếng vỗ tay vang lên như sấm, lẫn trong đó là những âm thanh xuýt xoa khen ngợi đầy thiện ý.

Cô giáo Dư lần này đã rất rộng lượng bỏ qua tiếng la ó của các bạn nam trong lớp, mỉm cười nói: “Mời bạn Thẩm Khánh Đệ lên bảng nhận thưởng”.

Giải nhì thôi mà, còn vài bạn nữa cũng được đồng giải nhì, chỉ kém giải nhất một chút, nhưng đối với cô ý nghĩa của nó khác hẳn một trời một vực. Thẩm Khánh Đệ miễn cưỡng nở nụ cười, đứng lên định đi đến chỗ bục giảng. Vừa đứng dậy cô đã loạng choạng, cả người bổ nhào xuống mặt bàn, chiếc bàn lắc lư dữ dội, lần thứ hai cô lại đứng không vững, bàn tay hoảng loạn giơ ra như muốn túm lấy vật gì đó: “Á…”, sau tiếng kêu thất thanh, lòng bàn tay cô đau rát nhói lên, một bên mặt ngã đập xuống nền xi măng mát lạnh.

Tất cả chỉ xảy ra trong vài giây, các bạn khác trong lớp vẫn đang sững sờ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ bừng tỉnh lại sau tiếng hét của Thẩm Khánh Đệ. Cô giáo Dư vội vàng đi về phía cuối lớp, mấy bạn ngồi bàn trên đứng hẳn dậy quay đầu lại để nhìn. Thẩm Khánh Đệ bỏ ngoài tai tiếng cười rúc rích của ai đó, một tay cô nắm lấy cánh tay của người bạn bàn bên cạnh vừa đưa ra, bàn tay bị trầy xước rớm máu kia túm lấy chân bàn đứng dậy, ngay sau đó, cô lại tiếp tục ngã phịch mông xuống đất.

Hai dây giày của Thẩm Khánh Đệ đã bị ai đó buộc lại với nhau.

“Diêu Cảnh Trình!”

Trong tiếng cười ầm ĩ của các bạn, cô không thể nhẫn nhịn hơn nữa, tức giận trừng mắt nhìn cậu bạn ngồi bàn phía trước, ánh mắt như phóng ra lửa. Diêu Cảnh Trình đang nằm bò trên bàn, hai vai rung lên bần bật, rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác.

“Diêu Cảnh Trình!” Thẩm Khánh Đệ lại hét lên một lần nữa, muốn chửi bậy một câu gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt nên lời, khuôn mặt tức giận đỏ phừng phừng. Cô giáo Dư đã đi xuống trước mặt Thẩm Khánh Đệ, đưa tay đỡ cô dậy, sau đó ánh mắt lạnh như băng hỏi: “Diêu Cảnh Trình, đứng dậy, có phải do em làm không?”.

Cậu bạn này ngược lại rất thật thà, lề mề đá ghế đứng dậy, đôi vai rũ xuống trả lời bằng giọng bất mãn: “Vâng”.

Thủ phạm bị cô giáo chủ nhiệm mời lên phòng giáo vụ nói chuyện, lúc Thẩm Khánh Đệ từ phòng y tế đi ra thì cũng đến giờ tan học. Khi cô đến gặp cô giáo Dư nhận thưởng, Diêu Cảnh Trình đang cúi đầu với vẻ mặt đầy ăn năn hối lỗi, nhân lúc cô giáo Dư đang nghe điện thoại quay sang nhìn cô toét miệng cười, khiến bàn tay cầm túi phần thưởng của Thẩm Khánh Đệ tức run lên: “Đồ xảo quyệt”, Thẩm Khánh Đệ dùng khẩu hình mắng Diêu Cảnh Trình


Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay Tags:
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Ngôn tình – Bảo vật giang hồ – Tô Tố (Phần 1/2)
Ngôn tình – Bị Độc Thân – Triệu Cách Vũ