Ngôn tình – Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút !- Quai Quai Băng (Phần 7/7)

Post in by
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay
Tags:

Chương 255: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ

“Đây là Quý Kình Phàm chồng con, là nhà ngoại giao cấp cao cho đại sứ quán của Trung Quốc tại Anh.”

Đó chính là những lời mà Đàm Tâm đã rất hạnh phúc khi khoác tay Quý Kình Phàm tươi cười giới thiệu với cả nhà.

Hạ Tử Du cũng hoàn hồn lại sau một lúc sững sờ, cô run run lắp bắp hỏi, “Chồng…Chồng chị?”

Vợ chồng họ Đàm quay ra nhìn nhau.

Lúc này, Quý Kình Phàm đi đến trước mặt ông bà Đàm, lễ phép khiêm nhường chào hỏi, “Ba mẹ vợ, mọi người khỏe chứ ạ, con là Quý Kình Phàm, con rất xin lỗi về chuyện con và Đàm Đàm kết hôn, bởi vì thời gian quá gấp gáp nên chưa kịp thông báo cho mọi người.”

“Đàm Đàm?”

Bởi vì cách xưng hô của Quý Kình Phàm gọi Đàm Tâm, Hạ Tử Du lại giật mình kinh ngạc lần nữa.

Bà Đàm cười ngượng nói, “Ơ…Kết…Kết hôn à, chuyện xảy ra từ khi nào? Con bé Tâm này cũng thật là, chuyện lớn như thế tại sao lại không thông báo với ba mẹ một tiếng nào chứ…”

Đàm Tâm buông Quý Kình Phàm ra, cười cười đi đến bên cạnh mẹ, mặt hơi đỏ lên nói, “Mẹ à, mẹ vẫn hay lằn nhằn nói con đã không còn nhỏ nữa, muốn con mau tìm người để lấy mà, bây giờ không dễ gì mới có người chịu lấy con, vậy mà mọi người lại còn trách móc con…”

“Không phải là mẹ trách con, có điều cảm thấy…”

“Tô Di à, bà đừng nói nữa, hôn nhân là việc hệ trọng của con cái, những người già cả như chúng ta tốt nhất không nên can thiệp, nếu con Tâm nó đã gả cho Quý à…” Ông Đàm nhất thời không nhớ nổi tên cậu con rể đột nhiên xuất hiện này.

Quý Kình Phàm rất hợp thời nhắc cho ông, “Ba vợ à, là Quý Kình Phàm ạ.”

Ông Đàm gật đầu, “À, phải…Nói chung kết hôn rồi cũng là chuyện tốt!”

Bà Đàm vẫn còn chưa hiểu lắm đầu óc cứ mịt mờ, nhưng hiện tại không thể để mất lịch sự được nên chỉ đành im lặng mà thôi.

Sau đó Đàm Tâm giới thiệu với Quý Kình Phàm “Ông xã, để em giới thiệu với anh đây là em trai em Đàm Dịch Khiêm chủ tịch của tập đoàn Đàm thị, người đứng bên cạnh cậu ấy là Hạ Tử Du em dâu em, còn người đứng bên kia là Robert bạn của em trai em, anh ấy là người Trung Đông, ba là trùm dầu mỏ ở Riyahd!”

Cũng chẳng ai ngờ được, lúc này Quý Kình Phàm mang theo phong thái “dù bận vẫn ung dung” nhìn tới Đàm Dịch Khiêm và Robert đang ở trước mặt cười nói, “Đại tổng giám đốc Đàm, Robert, có phải mấy cậu cứ định giả vờ không quen biết tôi luôn hay không?”

Robert chợt nhíu mày rồi đột nhiên anh thân thiện giơ tay đấm một cái vào vai Quý Kình Phàm, “Là anh ư, Kình Phàm? Hóa ra là anh thật à!!”

Quý Kình Phàm cũng trả lại cho Robert một cái ôm, “Người anh em, đã lâu không gặp!!”

Sau một lúc vui vẻ, Quý Kình Phàm buông Robert ra, ngay sau đó chuyển ánh mắt nhìn sang Đàm Dịch Khiêm, “Đại tổng giám đốc Đàm à, tôi biết theo tính của cậu sẽ chẳng bao giờ chạy đến ôm tôi đâu nhưng mà này, dù gì cũng từng là anh em, bây giờ cậu bày cái bộ mặt như băng ấy ra cho tôi xem có phải không còn nghĩ tới tình bạn thâm giao nữa rồi hay không?”

Đôi mắt đen nhánh của Đàm Dịch Khiêm nhíu lại như một đường chỉ, “Quý Kình Phàm, không ngờ là anh?”

Quý Kình Phàm cười nói, “Đúng là tôi, không thể giả được!”

Giữa ba người đàn ông có quen biết lại khiến cho tất cả những người đang có mặt giật mình thêm lần nữa…

Hạ Tử Du giựt nhẹ góc áo chồng mình, nhỏ giọng hỏi, “Ông xã, anh biết anh ta à?”

Robert mỉm cười trả lời Hạ Tử Du, “Tử Du, anh ấy là đàn anh của anh và Dịch Khiêm hồi còn học đại học!”

Lúc này Đàm Tâm cũng không thoát khỏi sự kinh ngạc, cô nghi ngờ nhìn chằm chằm Quý Kình Phàm, “Hóa ra anh cũng quen biết với họ?”

Quý Kình Phàm ôm eo của Đàm Tâm thân mật nói, “Xin lỗi em bà xã, không phải anh cố tình muốn giấu em chuyện này, thật sự là nhà họ Đàm của em rất có quyền thế, anh sợ lúc anh cầu hôn với em mọi người lại cho rằng anh ham muốn gia sản nhà em mà không chịu lấy anh, cho nên anh mới không nói cho em biết…”

Đàm Tâm lạnh lùng nhìn chằm chằm Quý Kình Phàm còn dáng vẻ Quý Kình Phàm thì lại cười ngỏn ngoẻn, chẳng ai biết được trong lúc này giữa họ đang dùng ánh mắt giao chiến đến mức tóe lửa.

Ông Đàm từ ái nói, “Thì ra đều là bạn bè cả…Mau, Tô Di, mau gọi người làm lo trà nước đi đứng cả ra đó làm gì.”

Bà Đàm quay người đi chuẩn bị, ông Đàm sợ bà Đàm thất lễ nên cũng đi theo bà Đàm lui xuống căn dặn người làm.

Nhóm người trẻ tuổi còn lại đều ngồi xuống ghế sofa.

Quý Kình Phàm rất nhiên ôm Đàm Tâm ngồi xuống, lúc người làm mang trà lên nói tiếng cảm ơn xong cũng chẳng hề khách sáo gì liền bưng tách trà lên luôn uống một hớp.

Mọi người trong nhà đều đang theo dõi mỗi một cử chỉ hành động của Quý Kình Phàm.

Dĩ nhiên Hạ Tử Du cũng không chớp mắt mà quan sát Quý Kình Phàm, có điều không phải là cô nhìn cái vẻ đẹp trai của Quý Kình Phàm, dù sao ở trong lòng Hạ Tử Du nếu so về vẻ đẹp trai thì cả thế giới này chẳng ai có thể qua nổi Đàm Dịch Khiêm, cô nhìn soi mói như thế là bởi vì cô rất hoài nghi Quý Kình Phàm là nhân vật như thế nào sao lại có thể dễ dàng cưa đỗ trái tim của Đàm Tâm đây?

Giống như cảm nhận được ánh mắt nhìn không hề kiêng kị chút nào của Hạ Tử Du, Quý Kình Phàm nhướng lên đôi mắt xếch, xấu xa nói: “Em dâu à, em cứ nhìn tôi chằm chằm như thế có phải là vì vẻ ngoài của tôi quá đẹp trai hay không?”

Đang nhìn lén khác lại bị người ta tóm được, Hạ Tử Du lập tức lúng túng đỏ mặt, “Dạ, không phải ạ…”

Quý Kình Phàm nhìn phản ứng đỏ mặt đó của Hạ Tử Du thì liền cười một tràng rất sảng khoái, “Dịch Khiêm à, bà xã của cậu thật đáng yêu…Trước kia có biết bao nhiêu cô gái đẹp lượn lờ vây quanh ở bên cậu nhưng chẳng có một ai xinh đẹp bằng vợ cậu cả, xem ra trước kia tôi và Robert luôn nghĩ cậu là gay thật đúng là lầm to rồi, bởi vì cái tên nhóc cậu hóa ra là chỉ muốn cô gái xinh đẹp nhất mà thôi…”

Hạ Tử Du bị Quý Kình Phàm khen đến mức mặt mũi đỏ bừng, tựa vào người Đàm Dịch Khiêm dáng vẻ e thẹn giống hệt như một cô gái nhỏ mới lớn.

Đàm Dịch Khiêm rừng rực ham muốn độc chiếm ngay lập tức ôm chặt chiếc eo thon của Hạ Tử Du, lạnh mặt gằn giọng nói, “Anh nói hơi nhều rồi đấy.”

Đàm Tâm quay sang trừng mắt liếc nhìn Quý Kình Phàm.

Quý Kình Phàm nhìn thấy ánh mắt của Đàm Tâm, biết rõ Đàm Tâm đang muốn cảnh cáo hắn cái gì, thế nhưng hắn lại giả vờ ngu ngơ mà dỗ dành nói, “Bà xã à, sở dĩ anh khen em dâu xinh mà lại không khen em, ngoan, đừng có bĩu môi nữa, đó là bởi vì trong lòng anh em lúc nào cũng là người xinh đẹp nhất…”

Robert nhìn hình ảnh “vợ chồng ân ái” của Quý Kình Phàm và Đàm Tâm, mi tâm thoáng hiện lên nét lo âu.

Vào lúc mọi người đều đang chìm vào suy nghĩ riêng của mình thì Liễu Nhiên chạy từ trên lầu hai xuống, “Mẹ, mẹ, em bé khóc kìa, chắc em bé bị đói bụng rồi…”

“Ừ, mẹ lên ngay đây.”

“Ông xã, em lên lầu xem KK và ViVi thế nào, anh ở đây nói chuyện với anh rể và chị Tâm nhé.”

Đàm Dịch Khiêm yêu thương hôn lên gò má Hạ Tử Du, “Bà xã, cực cho em quá…”

Hạ Tử Du nói tiếng xin lỗi với mọi người rồi ngay sau đó đi lên lầu.

Liễu Nhiên nhìn thấy trong phòng đang có thêm một vị khách lạ, không nhịn được tò mò chạy đến đứng cạnh ba mình mở tròn mắt nhìn chằm chằm Quý Kình Phàm.

Chỉ cần vừa nhìn thấy là Quý Kình Phàm đã nhận ra ngay cô gái nhỏ xinh xắn đáng yêu xuất hiện ở trước mắt này chính là con gái của Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du, anh vẫy vẫy tay với Liễu Nhiên, “Chào con Tiểu Nhiên, tới đây cho chú ôm một cái nào, chú có mua quà tặng cho con này!”

Liễu Nhiên không biết nên làm sao cho phải đành đưa mắt nhìn sang Đàm Dịch Khiêm gọi, “Ba…”

Bộ mặt lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm từ lúc nhìn thấy con gái cũng đã chuyển sang vẻ ôn hòa của người cha, anh nhỏ nhẹ nói, “Đi đi!”

Liễu Nhiên rụt rè đi qua, rất có lễ phép chào hỏi, “Con chào chú ạ.”

Quý Kình Phàm bế Liễu Nhiên lên, yêu thương hôn cô bé một cái rồi nói, “Cô bé con này, trông con y hệt như một nàng công chúa nhỏ vậy…”

Liễu Nhiên e ngại người lạ, vì thế đưa ánh mắt hoảng sợ nhìn sang Đàm Tâm gọi, “Cô ơi.”

Đàm Tâm bế Liễu Nhiên từ trên đùi Quý Kình Phàm sang, tức giận trợn mắt lườm Quý Kình Phàm, “Anh đừng có nhiệt tình thái quá như thế, con bé sẽ bị anh dọa sợ đấy…”

Có vẻ như Quý Kình Phàm là người rất yêu thích trẻ con, anh hơi cười nói, “Con bé thật đáng yêu, rất giống mẹ.” Đàm Tâm không quan tâm đến Quý Kình Phàm nữa, mà lại quay sang nói chuyện với Liễu Nhiên đang ngồi trong lòng mình, “Ngôn Ngôn, lâu quá rồi không gặp con, có nhớ cô không đây?”

Nào ngờ, Liễu Nhiên lúc này không đáp mà hỏi ngược lại, “Cô ơi, cô đã đám cưới rồi hả?”

Mặt mũi Đàm Tâm ngay lập tức xám xịt, cô lúng túng nói, “À, ừ… Cô đã đám cưới rồi…”

Quý Kình Phàm rất thân thiện góp lời, “Còn chú chính là dượng của con đấy!”

Liễu Nhiên trợn to

Chia sẻ truyện tới bạn bè:

Chúc bạn Online vui vẻ.
Hãy ủng hộ bọn mình bằng cách ghé thăm STruyện.Com hàng ngày nha !!!
Nhớ địa chỉ website là S + Truyện + Com = STruyện.Com nha - Cảm ơn bạn!!
Nhận Truyện Qua eMail


...........
Thể Loại: Truyện Ngôn Tình Hay Tags:
Danh Sách Truyện Theo Thứ Tự A-B-C:



Truyện Khác:
Ngôn tình – Hoàng tử online – Kawi
Ngôn tình – Không Thể Không Yêu – Huyền Lộng